In bắt đầu đổi cách xưng hô, không còn tự xưng là “chú” nữa mà là “tôi”, gọi Wang bằng “em”. Anh đã tỏ tình nhưng Wang vẫn chưa đồng ý.
==
Điện thoại rung bần bật trên mặt bàn.
Wang nhoài người với lấy, tay run đến mức suýt đánh rơi xuống sàn. Trên màn hình là cái tên quen thuộc: “Mẹ yêu gọi”. Icon trái tim màu hồng và biểu tượng vương miện, do chính tay bà đặt từ năm cậu còn lớp tám.
Cậu chạm vào nút nghe máy, chưa kịp lên tiếng thì giọng nói quen thuộc đã vang lên, lanh lảnh, dứt khoát như thường lệ:
“Con trai yêu, mẹ báo nhanh rồi cúp đây. Đoàn phim sẽ rút khỏi địa điểm quay sớm hơn dự kiến. Họ chuyển sang Chiang Rai. Còn hơn nửa tháng nữa là hết kỳ nghỉ rồi, con chuẩn bị về Bangkok trước đi nha. Mẹ sẽ về sau và mang quà về cho con, vậy nhé.”
Wang ngồi trên giường, mồ hôi túa ra dù đang lạnh run. Cổ họng khô rát như có gai. Cậu gắng nói thành tiếng, nhưng chỉ phát ra một tiếng “dạ” rất khẽ.
“Nhớ gọi lại xác nhận giờ xe nghen! Mẹ bận họp với đạo diễn, không nói nhiều."
Bíp.
Cuộc gọi kết thúc nhanh như cách nó bắt đầu.
Wang vẫn giữ máy bên tai, ánh mắt mờ đυ.c. Cậu ngồi bất động vài giây như thể mọi âm thanh vừa rồi còn đang vang vọng trong đầu. Mạch máu trong thái dương giật lên từng nhịp, nhiệt độ cơ thể nóng hừng hực như có lửa đốt từ bên trong.
*
*
In buộc chặt lại nút dây cuối cùng, đứng thẳng dậy và phủi bụi trên tay. Chiếc chuồng gà bên cạnh đã được sửa xong, phần mái từng bị gió giật sập vào tối qua nay đã được dựng lại vững chãi. Trên tay anh lấm tấm vài vết trầy, ngón đỏ ửng vì co siết dây quá chặt, nhưng trong mắt lại ánh lên vẻ hài lòng nhẹ nhõm.
Hoàn thành xong việc khiến anh thấy đầu óc thanh thản lạ thường.
Anh liếc nhìn đồng hồ.
Gần trưa rồi.
In hơi nhíu mày. Lẽ ra giờ này Wang đã phải dậy. Anh vốn định tranh thủ sửa chuồng gà sớm, rồi về nhà pha sẵn một ấm trà vừa để ép cậu uống cho tỉnh ngủ vừa tìm cơ hội nói rõ chuyện xảy ra tối qua.
“Lại ngủ nướng."
Anh lẩm bẩm, môi cong nhẹ một nụ cười bất lực.
Anh xoay cổ tay đã tê mỏi, thong thả đi về phía căn nhà nhỏ, chân dừng lại trước cửa phòng ngủ.
“Wang?”
Anh gọi khẽ, tay đẩy cửa bước vào.
Căn phòng mờ tối, nặng mùi oi nồng khó chịu. Rèm cửa kéo kín, ánh sáng lọt qua chỉ vừa đủ để nhìn thấy chiếc điện thoại nằm lăn dưới sàn. Trên giường, một thân người cuộn tròn dưới lớp chăn, không động đậy.
“Ngủ say thật đấy à?”
In bật cười, nhưng trong lòng dâng lên một thoáng bất an mơ hồ.
Anh bước lại, khom người kéo nhẹ tấm chăn ra.
Wang nằm đó, gương mặt đỏ bừng như thiêu đốt, môi khô nứt, hơi thở hổn hển và gấp gáp như bị bóp nghẹt. Mày cậu nhíu lại, trán lấm tấm mồ hôi, thân nhiệt toát ra nóng rẫy.
“Wang?!” In hoảng hốt kêu lên, lao đến bên giường. Bàn tay run rẩy đặt lên trán cậu.
Nóng rực, bỏng rát như lửa.
Cả người Wang như một hòn than đang cháy âm ỉ dưới lớp chăn.
“Em ơi, tỉnh dậy đi!” Anh gần như hét lên, hai tay siết lấy vai cậu, lay mạnh.
“Nghe tôi nói không? Trả lời tôi đi!”
Không một âm thanh đáp lại. Chỉ có hơi thở gấp gáp, yếu ớt như sắp đứt đoạn.
Cơ thể mềm oặt, lạnh toát ở đầu ngón tay nhưng nóng hầm hập ở trán và cổ. Hoàn toàn không còn chút sức lực nào để chống đỡ.