Chương 10: Tình yêu lạc lối

Ngày Siam qua đời vì tai nạn giao thông, cả thế giới của Inthanut như rơi vào khoảng chân không vô tận.

Tin nhắn từ quê nhà được gửi đến khi anh đang ngồi bên cửa sổ căn hộ nhỏ ở New York. Trời trong xanh, nắng vàng trải dài trên những nóc nhà, lá phong vẫn rơi chầm chậm như mọi ngày, nhưng tim anh thì đột ngột ngừng đập trong vài giây.

"Siam mất rồi."

Chỉ ba chữ.

Như dao cứa vào ngực.

In buông rơi điện thoại xuống bàn, tay run lên bần bật. Mặt anh trắng bệch, hơi thở hụt hẫng như bị kéo tuột ra khỏi thế giới. Không một tiếng động nào trong căn phòng, chỉ có nhịp tim đập loạn và một khoảng trống rỗng đến vô hình.

Anh quỳ sụp xuống sàn, tay run rẩy mở ngăn kéo, lấy ra một tấm hình cũ, là bức ảnh hai người chụp chung hồi còn học cấp ba. Trong ảnh, Siam đang cười rất rạng rỡ, tay khoác hờ qua vai anh như thể cả đời này, người kia luôn đứng bên cạnh.

Và rồi In bật khóc.

Tiếng khóc không kìm nén nổi, bật ra từ sâu trong l*иg ngực như một đứa trẻ bị bỏ lại giữa chợ đời. Anh úp mặt xuống tấm hình, nước mắt từng giọt từng giọt rơi xuống, nhòe đi nụ cười trong ảnh, nhòe đi ánh mắt ấy, ánh mắt anh từng đem lòng thương nhớ cả một đời nhưng không dám nói.

"Siam!"

Anh nấc lên.

=

Sasiwimol duỗi người một cái, đứng dậy phủi nhẹ tà váy như thể đang kết thúc một buổi talkshow đầy cảm xúc.

"Thôi, kêu thằng bé đi lên phòng ngủ nào."

Bà vừa nói vừa liếc nhìn con trai đang ngủ gà gật trên sofa, con mèo Dao Dao vẫn nằm chễm chệ trên bụng cậu, phát ra tiếng gừ gừ khoan khoái.

Bà quay sang nhìn In, miệng cười tươi rói như chưa từng có giây phút trầm lắng nào vừa xảy ra.

"Còn cậu cũng đi ngủ đi, quý bà ngủ sớm thì da mới đẹp. Mai mà mắt sưng lên thì đừng có trách tớ không nhắc."

In bật cười khẽ, tiếng cười ngắn ngủi nhưng đủ để xoa dịu chút dư âm buồn vừa rồi. Anh gật đầu:

"Ừ, biết rồi quý bà ơi."

Sasiwimol nhướng mày:

"Biết là tốt. Không được khóc lén trong phòng nha. Lần sau tớ về mà thấy cậu mắt đỏ hoe là tớ bắt cậu đắp mặt nạ dưỡng ẩm với tớ mỗi tối luôn đó."

Rồi bà cúi xuống, nhẹ nhàng gọi Wang dậy khỏi sofa:

“Nè cục cưng, về phòng ngủ thôi. Dao Dao, mày cũng đi luôn. Đừng ngủ ở đây rồi sáng mai lại lăn qua hất ấm trà người ta.”

Wang giả vờ vẫn đang ngủ, nhưng thực ra cậu nghe rõ từng câu nói, từng lời chuyện trò của người lớn. Cậu biết họ đang nói về chú In, về những nỗi buồn sâu thẳm mà chỉ người lớn mới hiểu được. Trong lòng Wang bỗng dâng lên một cảm giác thương chú In vô cùng.

Chú In nhìn theo hai mẹ con lên lầu, lòng chợt trĩu nặng. Bầu không khí trở nên yên ắng hẳn, nhưng trong tim anh, từng lời, từng ký ức vẫn còn vẹn nguyên như vừa mới xảy ra.

Và đôi mắt của Wang dường như vẫn đang lặng lẽ soi thấu những điều mà chú In chưa thể nói ra thành lời.

*

Wang vẫn còn ngái ngủ.

Mắt lờ đờ chưa kịp mở hẳn, tóc tai dựng ngược vì lăn lộn suốt đêm. Cái lạnh buốt sáng sớm vùng núi len qua từng khe cửa, khiến cậu co người lại trong chăn. Nhưng khổ nỗi, cái dáng ngủ thì đúng là không thể bênh nổi.

Chăn rớt khỏi nửa người, chiếc áo thun nhàu nhĩ trượt cao quá rốn, để lộ vòng eo trắng muốt cùng vài múi cơ bụng hơi hiện ra không rõ là do tập luyện hay chỉ là vì gầy. Dao Dao nằm kế bên cũng uể oải mở mắt, lười biếng liếc nhìn chủ bằng ánh mắt nửa trách móc, nửa quá quen với cảnh tượng này, rồi lại rúc đầu vào lòng Wang, ngủ tiếp.

Trời hôm nay lạnh thật.

Màn sương phủ kín khu vườn ngoài kia. Qua ô cửa sổ gỗ, từng vệt sương mỏng như khói trôi lững lờ, phản chiếu ánh sáng nhàn nhạt của buổi bình minh chưa ló. Căn phòng thoang thoảng mùi gỗ thông, tiếng gà gáy vọng từ xa khiến sáng sớm nơi đây vừa trong trẻo vừa khiến người ta muốn lười thêm một chút nữa.

"Wang, dậy đi. Sáng rồi."

Wang giật thót, mắt còn chưa mở nổi, tay đã vội vàng lần mò kéo áo xuống.

"Dạ... Chú chờ con năm phút."

"Không có năm phút nào hết. Trời lạnh, không dậy sớm là lát đói ráng chịu."

Bữa sáng vừa được dọn ra chưa bao lâu, quý bà đã thảnh thơi ngồi vào bàn ăn, thần thái y như đang ở khách sạn năm sao chứ chẳng phải ngôi nhà gỗ giữa rừng của bạn thân.

"Mmm... Ngon nha! Chú In nhà ta vẫn giữ phong độ nấu ăn đó nghen!"

Bà nhai miếng bánh mì nướng rôm rốp, quay sang khen tới tấp, giọng hào hứng như thể In vừa giành giải quán quân MasterChef.

In chỉ mỉm cười, tay rót trà nhẹ nhàng, không quên liếc sang Wang – cậu nhóc vẫn còn ngáp dài ngáp ngắn, đầu tóc rối bời như hôm qua, mắt lờ đờ cố lùa miếng trứng chiên vào miệng với tinh thần chưa tỉnh hẳn.

Ăn xong, quý bà nhìn đồng hồ, rồi đột ngột bật dậy như có chuông báo reo trong đầu:

"Thôi chết, trễ giờ họp đoàn rồi!"

Bà chụp lấy chiếc túi xách đã chuẩn bị từ tối qua, bước đi vội vàng như gió. Nhưng vẫn không quên ngoái lại, cúi xuống hôn "chụt" một cái rõ kêu lên má Wang:

"Cục vàng ở lại ngoan nha! Nhớ phụ chú In dọn nhà, đừng có phá nghen!"

Wang còn chưa kịp phản ứng gì, chỉ thấy tiếng giày cao gót "cộp cộp" xa dần ngoài hành lang. Quý bà quay sang In, giơ tay thành chữ V đầy khí thế:

"Tớ giao thằng con trai bé bỏng của mình cho cậu đó! Tối tớ về, nếu nó còn nguyên vẹn thì mai tớ tặng cậu mặt nạ dưỡng da nha!"

Nói rồi... Đi mất hút.

Wang ngồi yên, mắt nhìn ra cửa, mặt không cảm xúc:

"Con trai bé bỏng hả trời..."

In đặt ly trà xuống bàn, kéo ghế ngồi đối diện, khẽ nhướng mày cười:

"Còn nếu con không nguyên vẹn trước khi giao trở lại cho mẹ thì sao?"

Wang nhún vai tỉnh bơ:

"Chắc mẹ sẽ ném nguyên cái ghế vào mặt chú luôn."