Chương 1: Quá khứ của ba

"Ba kể về ngày trẻ ba từng yêu.

Yêu say đắm một người không phải mẹ.

Đôi tay chẳng thon, bờ vai chẳng nhỏ bé.

Đôi mắt không tròn, sơ-mi sẫm màu be."

Siam thì thầm bên tai con trai nhỏ, giọng nhẹ như nước mưa. Wang mới ba tuổi, làm sao hiểu được lời ba nói, càng không hiểu nổi trong tim người lớn kia đang giấu bao nhiêu tầng ký ức. Cậu bé dụi đầu vào ngực ba, hơi ấm quen thuộc khiến mắt từ từ khép lại.

Bên ngoài, trời mưa như trút nước. Trong căn phòng nhỏ, chỉ có tiếng thở đều đều của đứa trẻ và tiếng thở dài rất khẽ của người đàn ông trẻ tuổi.

=

Chuyện xảy ra vào một buổi chiều mưa, giống hệt hôm đó.

Siam rời khỏi nhà trong chiếc áo khoác nâu cũ, nói sẽ quay lại ngay. Nhưng lần quay lại ấy, chỉ còn lại một cuộc điện thoại từ bệnh viện và tiếng mưa gõ nhịp thê lương bên khung cửa.

Anh ra đi đột ngột sau tai nạn giao thông, để lại đứa con trai bốn tuổi chưa kịp hiểu mất mát là gì.

Sasiwimol biết rất rõ, cuộc ly hôn năm xưa đã là một vết thương lớn đối với con trai mình. Vì thế, ngay khi hay tin chồng cũ mất, bà không chần chừ dù chỉ một giây lập tức đến bệnh viện, ôm lấy đứa trẻ vào lòng, như ôm trọn cả phần đời dang dở mà con trai chưa thể gọi tên.

Từ ngày ấy, Wang sống cùng mẹ. Quý bà Sasiwimol không phải kiểu mẹ nghiêm khắc hay áp đặt, ngược lại, bà nói chuyện với con như hai người bạn. Dù bận rộn hay mỏi mệt, bà vẫn luôn giữ sự dịu dàng và quan tâm chân thành. Bà sẵn sàng mua tất cả đồ chơi mà con muốn, có thể dành cả ngày để chơi bắn súng hay lắp ghép mô hình siêu nhân với con. Với bà, con trai là điều quý giá nhất trên đời, là lý do để tiếp tục sống tử tế và mạnh mẽ.

Khi Wang lên tiểu học, bà quyết định gửi con vào trường nội trú. Không phải vì muốn tạo khoảng cách, mà bởi bà tin cậu bé cần được rèn luyện trong môi trường kỷ luật, cần học cách cứng cáp để lớn lên không bị những biến cố trong đời đánh gục. Cuối tuần nào bà cũng đến đón, rồi hai mẹ con đi ăn, đi dạo, chuyện trò như đôi bạn lâu năm. Bà luôn bù đắp cho con bằng tình yêu thương vô bờ bến, đủ để giữ ấm cả một tuổi thơ.

Chiều hôm ấy, trời không có nắng, nhưng gió thì l*иg lộng. Wang đứng một mình giữa sân thượng rộng lớn của căn penhouse nơi cậu và mẹ sống cùng nhau từ ngày tốt nghiệp cấp ba và học đại học cũng gần đó. Wang thích chơi một mình, đưa đôi mắt nhìn về phía chân trời.

Trên tay cậu là quả địa cầu bằng thủy tinh ba để lại, trong suốt đến mức mỗi tia sáng lọt vào đều bị bẻ cong thành một dải ánh mờ mờ. Cậu xoay nó thật khẽ. Những mảnh lục địa bé xíu, những đại dương lặng lẽ xoay tròn như đang cố giữ lấy nhịp thở cuối cùng của thế giới thu nhỏ ấy.

Wang áp trán mình vào lớp thủy tinh lạnh buốt, đứng im lặng như thế suốt một lúc lâu. Dưới chân là thành phố nhấp nháy đèn vàng, xa hơn nữa là đường chân trời chìm trong khói bụi.

Gió tạt qua mái tóc, thổi tung vạt áo thun mỏng. Cậu vẫn đứng đó, giữa không gian mênh mông, tay siết nhẹ quả địa cầu. Trong một khoảnh khắc kỳ lạ, cậu tưởng như có thể nghe thấy tiếng ba mình vọng về từ quá khứ – giọng nói trầm trầm, hơi khàn, vẫn luôn dịu dàng như thế:

"Thế giới này con cứ khám phá, nhưng đừng quên trái tim mình đang ở đâu. "

Cậu nhắm mắt lại, giữ quả địa cầu sát ngực, như ôm lấy ký ức ấm áp cuối cùng còn sót lại.

Từ phía sau, cánh cửa kính mở ra.

"Wang, gió lớn lắm đấy con, vào đi."

Giọng mẹ vang lên kéo cậu trở về hiện tại.

Cậu quay đầu lại, mỉm cười.

"Con vào ngay."

=

Sáng nay, quý bà Sasiwimol thức dậy khá muộn. Mà thực ra, với bà thì cũng chẳng còn gọi là "sáng" nữa vì đồng hồ trên tường vừa điểm mười giờ rưỡi.

Chuyện này cũng chẳng có gì lạ. Ai quen biết bà đều biết bà là cú đêm chính hiệu, chuyên sống bằng caffeine, deadline và cảm hứng bất chợt lúc ba giờ sáng. Là biên kịch chủ chốt của đoàn phim, lại là cái tên có sức nặng trong giới viết kịch bản, đồng thời cũng là vị đạo diễn nữ xuất sắc nhất. Sasiwimol từ lâu đã không còn cần phải giải thích lý do ngủ muộn với bất kỳ ai. Những bộ phim có tên bà trong phần credit thường sẽ tự động được đưa vào danh sách đề cử giải thưởng như một bảo chứng cho chất lượng và chiều sâu.

Tối qua, bà làm việc tới tận khuya cùng đạo diễn và một nhóm diễn viên trẻ, bàn bạc từ lời thoại cho đến tâm lý nhân vật. Gương mặt sau khi tẩy trang vẫn còn lưu chút mệt mỏi, tóc hơi rối, áo ngủ lụa nhăn nhúm vài đường nhưng ngay cả trong trạng thái mỏi mệt, trông bà vẫn toát lên vẻ sắc sảo đầy kiêu hãnh.

Bà ngồi xuống bàn ăn, ngáp một cái thật tự nhiên, rồi với tay lấy ly nước ấm mà Wang đã chuẩn bị sẵn. Uống một ngụm, bà lười nhác nói vọng ra phòng khách:

"Wang, con có biết mẹ đã mơ gì không? Mẹ thấy mình bị đạo diễn dí chạy vòng quanh phim trường chỉ vì cái kết chưa đủ đau khổ."

Từ ngoài sân thượng, giọng Wang bật cười:

"Vậy mẹ viết thêm vài dòng thoại cho bi thảm vào là xong."

Sasiwimol mỉm cười, gác chân lên ghế, mái tóc rối vẫn chưa buồn chải lại. Bà nhấc laptop lên đùi, tay gõ vài phím như thói quen.

**

Trong phòng khách yên tĩnh, quý bà Sasiwimol đang tận hưởng buổi sáng muộn hiếm hoi không phải dán mắt vào màn hình kịch bản. Bà vừa đắp mặt nạ xong, ngồi ngửa người trên ghế sofa, mắt lim dim, tay cầm ly nước ấm. Mùi tinh dầu thoang thoảng, ánh sáng xuyên qua rèm cửa tạo nên một khung cảnh thanh bình

Wang lững thững bước từ sân thượng vào, thấy mẹ đang nằm như tượng thần Ai Cập, mặt dán miếng mặt nạ trơn bóng. Cậu khẽ nhướng mày, tiến lại gần.

"Đẹp dữ hen," cậu lẩm bẩm, rồi – trong một phút bốc đồng nghịch ngợm – giật phắt miếng đắp mặt ra khỏi trán mẹ.

"Á! Wang! Cái thằng khỉ gió này."

Sasiwimol bật dậy như lò xo, mặt nhăn lại vì bị lột đúng lúc da còn ẩm. Miếng mặt nạ bị cậu con trai giơ cao trên tay như chiến lợi phẩm.

"Trời đất ơi, cái thằng nhóc này! Đưa đây! Mẹ mới đắp được có hai phút đó!"

"Mẹ đắp làm gì, mẹ đẹp sẵn rồi." Wang cười toe, vừa nói vừa chạy về phía bếp, tay vẫn giữ chặt miếng mặt nạ.

"Wang, mẹ gϊếŧ con bây giờ!"

"Con giữ làm kỷ niệm nha mẹ!"

"Mẹ nói đưa đây ngay!!"

Sasiwimol không nói thêm lời nào, lao khỏi ghế, chân trần đuổi theo con trai khắp căn penhouse. Tiếng dép lẹp xẹp, tiếng hò hét vang vọng khắp hành lang sang trọng. Wang chạy vòng quanh bàn ăn, rồi vòng lại ghế sofa, vừa cười khanh khách vừa né tránh cú vồ của mẹ.