Chương 6

Hai phút sau, y tá trường cầm một chiếc vòng cổ màu đen mảnh đi đến.

Tưởng Chu lộ vẻ nghi hoặc.

Y tá trường giải thích: “Đây là vòng cổ, đeo vòng cổ vào gáy có thể ngăn mức độ pheromone của cậu tăng cao, tránh việc cậu mất kiểm soát, và cũng tránh Alpha mất kiểm soát. Nếu nồng độ pheromone của Alpha vượt quá mức nguy hiểm, vòng cổ sẽ phát ra cảnh báo, cảnh báo quá ba lần, sẽ gửi thông tin báo động cho chúng tôi, chúng tôi sẽ đến ngay lập tức để tránh cậu bị thương.”

Chậc. Cái thằng mọt sách yếu ớt, đầy tật của Trình Bỉnh mà có thể làm cậu ta bị thương được sao?

Tưởng Chu tỏ vẻ rất khinh thường.

Nhưng tốt nhất là nên tôn trọng cái thiết lập kỳ lạ của thế giới này.

Tưởng Chu có vẻ rất ngoan ngoãn nói: “Tôi biết rồi, cảm ơn cô.”

Y tá trường thấy anh có vẻ biết ý, hài lòng gật đầu, đưa chiếc vòng cổ trong tay cho anh, nhẹ nhàng nói: “Đeo vòng cổ vào đi, tôi sẽ dẫn cậu qua đó.”

Tưởng Chu ngoan ngoãn đáp lời, nhận lấy chiếc vòng cổ Omega màu đen này, bắt đầu nghiên cứu.

Dày cỡ ngón tay út, toàn thân tròn trịa nhẵn nhụi, ở giữa có một vật kim loại màu bạc cỡ đốt ngón tay.

Anh đoán vật kim loại đó chắc là áp vào gáy, dù sao thì ở đó có cái gì đó… ồ, tuyến thể.

Tưởng Chu thử đeo vòng cổ vào gáy, cài chặt, gáy như có hai chiếc gai nhỏ đâm vào da anh, hơi khó chịu nhưng không quá đau, vẫn có thể chịu đựng được.

Rất nhanh, Tưởng Chu được y tá trường dẫn đến phòng cách ly ở tầng hai. Tại cửa phòng cách ly, cô lại nghiêm túc nhắc nhở một lần nữa: “Vòng cổ là để đảm bảo an toàn cho cậu, trong thời gian an ủi, tuyệt đối không được tháo vòng cổ, dù Alpha có dụ dỗ cậu tháo ra, cũng tuyệt đối không được tháo.”

Cô ấy thận trọng như thế, cứ như Tưởng Chu không phải đi trấn an Alpha mà là đi tháo bom vậy.

Tưởng Chu ngoan ngoãn gật đầu, trong lòng lại có chút nghi ngờ.

Dù sao thì trước đây anh và Trình Bỉnh đánh nhau chưa từng thua, dĩ nhiên cũng chưa từng thắng, nhưng điều đó không quan trọng.

Tóm lại, cái thứ pheromone quái quỷ này dù có huyền ảo đến mấy, thì cũng chẳng đến mức huyền ảo đến nỗi khiến anh đánh người cũng không nổi chứ?

Ôm tâm lý như vậy, sau khi y tá trường rời đi, Tưởng Chu không hề do dự, hiên ngang đẩy cửa phòng cách ly ra.

Và rồi anh đã hiểu tại sao, vị y tá này lại nhắc nhở đi nhắc nhở lại, cẩn thận đừng để bị thương.

Thình thịch!

Máu chảy cuồn cuộn, tim đột ngột thắt lại, pheromone trong cơ thể tức khắc bị đánh thức, bắt đầu sôi sục cuồn cuộn.

Ngay giây đầu tiên bước vào, pheromone Alpha nồng đậm đã bị kìm nén bấy lâu, đột ngột ập tới Tưởng Chu như dòng lũ vỡ đê hung hãn. Anh không chút phòng bị, chân lập tức mềm nhũn, suýt chút nữa ngã khuỵu xuống đất.

Pheromone Alpha ngập trời, lấp đầy cả căn phòng kín. Nồng độ pheromone trong không khí quá cao, cao đến mức gần như hóa thành chất keo dính nhớp nháp, giương nanh múa vuốt, như muốn nuốt chửng cả Tưởng Chu.

Tưởng Chu run rẩy không ngừng, đây là lần đầu tiên anh cảm nhận được thứ pheromone kỳ diệu này. Không hề có chút chuẩn bị tâm lý nào, sự kí©h thí©ɧ mà nó mang lại gần như là hủy diệt, không thể kháng cự, trực diện đánh vào linh hồn.

Anh rất khó để hình dung đây là một cảm giác như thế nào, thậm chí anh còn cảm thấy pheromone… có lẽ căn bản không phải mùi hương, mà là một loại cảm giác đồng bộ.