Chương 5

Tưởng Chu ngắc ngứ một lát, không nhớ ra là “cảm” gì với “gì”, dứt khoát nói đại một từ, dù sao cũng cùng ý nghĩa: "Kỳ cảm cúm, là tình huống gì vậy?

Vi rút cúm mới à?"

Hắc Bì: "..."

Hắc Bì: "Là kỳ mẫn cảm, không phải vi rút, cậu có thể hiểu là do nồng độ pheromone tăng cao, dẫn đến Alpha xuất hiện trạng thái bồn chồn bất ổn trong một thời gian."

Cảm xúc nhạy cảm, tính công kích cao, tính chiếm hữu mạnh, nhưng lại còn rất yếu đuối.

Bị Omega mình thích nói một câu ghét là sẽ tự kỷ chết.

"Thì ra là vậy." Tưởng Chu vẫn còn mơ mơ màng màng, cậu vừa mới tìm hiểu xong kiến thức sinh lý Omega, còn chưa kịp tìm hiểu kiến thức sinh lý Alpha, nhưng trong lòng cũng đoán cái kỳ mẫn cảm này hẳn là thứ gì đó tương tự như kỳ phát tình, nếu cứ để mặc không quan tâm có thể sẽ gây ra hậu quả rất nghiêm trọng, thậm chí còn có nguy cơ tử vong, tuy quan hệ của cậu với Trình Bỉnh không tốt, nhưng cũng không đến mức thấy chết không cứu, chỉ là Tưởng Chu vẫn hơi khó hiểu, lấy làm lạ hỏi: "Cậu ấy kỳ mẫn cảm, tìm tớ làm gì?"

Hắc Bì liếc nhìn Tưởng Chu với vẻ mặt kỳ quái, lẩm bẩm một câu: "Ngủ mê mệt thật rồi à, sao cái này cũng không nhớ nhỉ."

Tưởng Chu: "?"

Lẽ nào tớ... nên nhớ chuyện này sao?

Đây là chuyện gì quan trọng lắm à?

Hắc Bì thấy cậu mở to mắt, vẻ mặt đầy khó hiểu, đúng là dáng vẻ không hiểu chuyện gì thật, đành bất đắc dĩ giải thích: "Vì hai cậu không thể dùng thuốc ức chế để giảm bớt kỳ phát tình và kỳ mẫn cảm, chỉ có thể dùng... lẫn nhau."

Chỉ có thể dùng lẫn nhau?

Dùng kiểu gì?

Kiểu dùng nào cơ?

Tưởng Chu vừa mới đọc sách xong, hiểu kỳ phát tình là gì rồi, mặt cậu lập tức nóng bừng lên, cả người sắp "nổ tung" đến nơi.

Cậu nghe cái lời này xem có lọt tai không hả?

Có lọt tai hay không thì không biết, dù sao Tưởng Chu cũng đã đến trước cửa phòng y tế rồi.

Cậu bạn Hắc Bì tốt bụng đưa người đến nơi, nói lời tạm biệt rồi đi luôn, trước khi đi còn nháy mắt đưa tình chúc cậu có một buổi tối vui vẻ hạnh phúc.

Tưởng Chu: "..."

Tưởng Chu nể tình cậu ta đã dẫn đường, nhịn rồi lại nhịn, mãi mới kiềm chế được không giáng cho cậu ta một đấm vào đầu.

"Bạn Tưởng Chu phải không." Một cô Beta đeo kính mặc áo blouse trắng nhìn thấy cậu, khẽ gật đầu nói: "Bạn Trình Bỉnh đang ở trong phòng cách ly, bạn ngồi đây chờ một lát nhé."

"Vâng ạ." Cả quãng đường đều ngơ ngác, giờ vẫn còn ngơ ngác, bảo ngồi thì cậu cứ đờ đẫn ngồi xuống ghế.