Chương 33

Trình Bỉnh đáp: “Không tìm được chỗ ăn.”

Vậy ra, người này giờ vẫn chưa ăn gì sao?

Tưởng Chu nhìn đồng hồ, đã hai giờ rồi, anh có chút áy náy, sớm biết thế đã không hành hạ Trình Bỉnh lâu như vậy.

Một lát sau, dưới chiếc ghế dài màu nâu sẫm, một chiếc giày thể thao trắng, cẩn thận dùng mũi giày đẩy nhẹ chiếc giày thể thao đen trắng còn lại.

Trình Bỉnh ngẩng đầu nhìn sang.

Tưởng Chu bối rối xoa xoa chóp mũi, nói: “À thì… cảm ơn anh đã đến, tôi mời anh ăn cơm nhé? Giờ này chắc ít người rồi.”

Họ hiếm khi có khoảnh khắc bình yên như vậy, Trình Bỉnh có lẽ cảm thấy khá ngạc nhiên, cứ nhìn chằm chằm vào Tưởng Chu rất lâu.

“Nhìn gì chứ.” Tưởng Chu quay mặt đi, anh cũng không quen với bầu không khí hòa bình giữa mình và Trình Bỉnh như vậy, thấy kỳ lạ. Tai anh đỏ bừng, mặt cũng hơi ửng hồng, anh lẩm bầm: “Anh đã bôi thuốc cho tôi rồi mà, dù là kẻ thù không đội trời chung cũng phải có qua có lại chứ.”

Trình Bỉnh nhìn sắc đỏ trên mặt anh, nhàn nhạt nói: “Thật sao, nhưng tôi thấy cậu vừa rồi rất kháng cự đấy.”

Lại lật chuyện cũ ra, Tưởng Chu lầm bầm: “Sao anh thù dai thế, tôi có thù dai đâu.”

Sáng nay anh ấy đã rất hào phóng tha thứ cho Trình Bỉnh ngay lập tức cơ mà!

Trình Bỉnh lạnh nhạt: “Ồ.”

Tưởng Chu: “…”

Tưởng Chu thật sự không biết cách nói chuyện tử tế với Trình Bỉnh, lúng túng một lúc, dứt khoát bực mình, nói với Trình Bỉnh: “Không đi thì thôi!”

“Thành ý của cậu chỉ có thế thôi sao?” Trình Bỉnh hỏi.

Tưởng Chu: “…”

Tưởng Chu hít sâu một hơi, cười như không cười nói: “Vậy anh còn muốn thế nào nữa hả, thiếu gia?”

Trình Bỉnh dường như hơi thoải mái khi nghe tiếng “thiếu gia” đó, lông mày khẽ nhướng lên: “Nếu cậu cầu xin tôi thì…”

“Ăn hay không thì tùy! Anh được nước làm tới đấy!” Tưởng Chu tức tối.

Khóe miệng Trình Bỉnh lập tức trề xuống: “Ồ.”

Tưởng Chu: “…”

Anh ta vừa bôi thuốc cho mình anh ta vừa bôi thuốc cho mình anh ta vừa bôi thuốc cho mình…

Tưởng Chu nhắm mắt lại, tự mình trấn an tâm lý một phen, rồi mở mắt ra, cố gắng nở nụ cười thành khẩn với Trình Bỉnh. Dù ánh mắt anh vô cùng hung dữ, ngữ khí cũng âm dương quái khí, trông như thể sẵn sàng cắn Trình Bỉnh một miếng bất cứ lúc nào.

“Cầu xin anh đấy, tôi quá muốn mời anh ăn cơm rồi. Nếu anh không đi ăn với tôi, những phẩm chất tốt đẹp của tôi sẽ biến mất mất. Thế giới của tôi sẽ xám xịt đi. Tim tôi sẽ vỡ thành một ngàn tám trăm mảnh mất.” Nói xong, nụ cười trên mặt anh lại sụp đổ cái roẹt, anh u ám hỏi: “Được chưa? Đủ thành khẩn chưa?”

Trình Bỉnh đối diện với ánh mắt như muốn xé xác mình ra của anh, biết rằng nếu còn trêu chọc thêm nữa thì thật sự sẽ bị bóp cổ chết, nên liền dừng lại đúng lúc, tao nhã gật đầu, nói: “Thịnh tình khó chối từ.”

Thịnh tình cái nỗi gì mà khó chối từ chứ?

Cái tên Trình Bỉnh đáng chết này, được voi đòi tiên!

Tưởng Chu từ cổ họng rặn ra tiếng nói vừa thẹn vừa giận: “Trình——Bỉnh——”

Trình Bỉnh khẽ mỉm cười nhìn anh.

Tưởng Chu nhìn vẻ mặt đó của anh ta mà không thể nổi giận, cuối cùng chỉ có thể bực bội nói: “Khẩu phần ăn trưa của anh hôm nay bị hạ cấp rồi!”

“Khẩu phần ăn ban đầu của tôi là gì?”

“…Lẩu tôm cua.”

“Còn sau khi bị cắt giảm?”

“Mì gói!”

“Oa.” Trình Bỉnh “oa” một tiếng với giọng điệu thờ ơ như người chết, bình thản gật đầu, nói: “Thật là đáng sợ quá đi.”

Tưởng Chu: “…”

Nhưng rõ ràng anh ta không hề tỏ vẻ sợ hãi chút nào!