Chương 31

Nhưng Trình Bỉnh vẫn cảm thấy vô cùng khó chịu.

Cảm giác khó chịu khi lãnh địa bị người khác xâm phạm.

Vì vậy, hắn nóng lòng muốn để lại mùi hương của mình trong lãnh địa, để lại pheromone mà không ai có thể ảnh hưởng đến được nữa.

“Tôi không ngửi thấy mà.” Tưởng Chu ngẩng đầu lên, mắt mở to, khó hiểu nhìn Trình Bỉnh.

Trình Bỉnh nhận ra mình hiện tại rất không bình thường.

Lông mi hắn khẽ chớp, như đột nhiên tỉnh giấc từ một ảo ảnh không nên có.

Trình Bỉnh từ từ rụt tay lại, nhẹ nhàng xoa xoa đầu ngón tay, quay đi không nhìn Tưởng Chu nữa, kiềm chế nói: “Bây giờ thì không còn nữa.”

Tưởng Chu không phát hiện ra sự kỳ lạ của hắn, còn vì Trình Bỉnh rụt tay về mà thở phào nhẹ nhõm.

Không còn tiếp xúc cơ thể, giữa họ cuối cùng đã trở lại khoảng cách giao tiếp hợp lý, không còn bầu không khí kỳ lạ đó nữa.

Tưởng Chu cũng cảm thấy thoải mái hơn, không so đo chuyện Trình Bỉnh véo gáy mình nữa.

Nhân viên cầm một chai nước sát trùng và một túi băng cá nhân hình vuông đến, Tưởng Chu vừa giơ điện thoại lên, liền nghe thấy tiếng báo tiền thanh toán của hiệu thuốc.

Anh quay đầu nhìn, Trình Bỉnh đã quét mã xong xuôi thu lại điện thoại, còn tiện tay nhận lấy thuốc mà cô nhân viên đưa cho.

“Anh làm gì thế!” Anh trừng mắt nhìn Trình Bỉnh.

Trình Bỉnh xách thuốc, nhàn nhạt nói với anh: “Đi thôi, xử lý vết thương.”

Tưởng Chu: “…”

Thật sự rất ghét cái giọng điệu ra lệnh của hắn!

Tưởng Chu vô cùng không vui, vừa giận vừa lẽo đẽo như cái đuôi nhỏ theo sau Trình Bỉnh, rời khỏi hiệu thuốc.

Họ tìm một nơi vắng người, ngồi xuống một chiếc ghế dài màu nâu sẫm.

Trình Bỉnh tiện đường mua một chai nước khoáng và khăn giấy ướt, Tưởng Chu tự rửa vết máu trên mặt, vừa rửa vừa lẩm bẩm: “Tôi đã bảo vết thương nhỏ thế này không cần quan tâm đâu, giờ tôi chẳng thấy gì cả, không đau chút nào – Á á á! Anh làm gì thế!”

Trình Bỉnh mặt không cảm xúc phun nước sát trùng vào vết thương của anh, nhìn Tưởng Chu nhe răng nhếch mép, lạnh lùng hỏi: “Không đau à?”

…Đau chết đi được!

Nhưng Tưởng Chu vẫn cần giữ thể diện, anh nắm chặt tay, nghiến răng nghiến lợi nói: “Không đau! Hoàn toàn! Không cảm giác gì cả!”

Trình Bỉnh giơ chai nước sát trùng lên, làm động tác như muốn phun tiếp, Tưởng Chu hít một hơi lạnh, nhưng vẫn gồng cổ, nhắm mắt lại, cứng rắn không né tránh.

Hai giây sau, một vật mềm mại dán lên vết thương của anh.

Tưởng Chu khẽ giật mình.

Anh từ từ mở mắt ra, vừa vặn thấy tay Trình Bỉnh đã rút về, trên chiếc ghế dài là vỏ bao bì băng cá nhân màu trắng đã xé ra.

Tưởng Chu sờ lên mặt mình, quả nhiên chạm vào cảm giác mềm mại và hơi thô ráp của băng cá nhân.

Trình Bỉnh không tiếp tục phun nước sát trùng, mà ngược lại đã dán băng cá nhân cho anh.

…Lại dọa anh.

Nhưng cũng đã xử lý vết thương cho anh rồi.

Tưởng Chu đang định ấp úng nói lời cảm ơn, thì đột nhiên nghe Trình Bỉnh hỏi: “Vậy anh phải thế nào mới cảm thấy đau?”

Họ đang ở phía sau núi của trường, nơi đây trồng rất nhiều cây bạch quả. Đúng vào tháng chín, lá bạch quả vẫn chưa đổi màu, gió thổi qua khiến rừng cây xanh rì xào xạc. Tưởng Chu ngây người trong tiếng động đó.

Trình Bỉnh nhìn anh, tóc mái bị gió thổi bay, đôi mắt lộ ra vẻ bình tĩnh và lạnh lùng, nhưng cũng có vẻ sâu thẳm, ẩn chứa điều gì đó mà Tưởng Chu không thể hiểu được.

Trực giác của loài vật nhỏ mách bảo anh có chút nguy hiểm, Tưởng Chu chớp mắt thật nhanh, cúi đầu, nhìn chằm chằm vào vỏ bao băng cá nhân trên ghế, nhỏ giọng nói: “…Thì, vết thương này cũng không nghiêm trọng lắm, nếu thật sự đau thì cũng sẽ không có phản ứng như bây giờ đâu.”