“Tôi không phải…”
“Câm miệng!” Gã Alpha gầm lên với chàng trai: “Mày muốn tao đánh dấu mày trước mặt nó sao?”
Chàng trai bị hắn ta kẹp chặt hai tay, căn bản không thể chạy thoát, chỉ có thể vừa rơi lệ vừa quay mặt đi.
Chậc.
Thật kinh tởm.
Tưởng Chu mặt không cảm xúc, từng bước một đi vào con hẻm tối tăm.
Rõ ràng là một Omega, nhưng không hiểu sao, gã Alpha lại cảm thấy có chút sợ hãi trước khí chất trên người cậu ấy.
Gã Alpha cảnh giác nhìn Tưởng Chu đang tiến lại gần: “Tao cảnh cáo mày! Mày bớt lo chuyện bao đồng lại, không thì ông đây đánh dấu cả mày luôn đấy!”
“Hả.” Tưởng Chu nghe xong bật cười, nhưng rất nhanh, nụ cười trên mặt cậu biến mất không còn sót lại chút nào, khóe miệng cụp xuống, ánh mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm gã Alpha: “Bây giờ tôi ghét nhất là ai đó nói với tôi hai chữ “đánh dấu”.”
Gã Alpha cảm thấy mình bị một Omega dọa sợ thật sự không ra thể thống gì, hắn ta ánh mắt âm u, nhìn Tưởng Chu đang bước tới, nắm chặt nắm đấm.
“A!!!” Một tiếng kêu thảm thiết vang lên.
Năm phút sau.
Tưởng Chu ngồi xổm trên mặt đất, nhìn gã Alpha đang co ro yếu ớt ở góc tường, khó chịu nói: “Đừng có như thằng khùng não úng vậy chứ, người ta đã chia tay với mày rồi thì mày biến đi có được không?”
Mắt trái gã Alpha bị bầm tím buồn cười, nước mắt nước mũi tèm lem khóc lóc tố cáo: “Mày sao lại đánh người! Tao muốn báo cảnh sát, tao muốn báo cảnh sát!!!”
Tưởng Chu không nói nên lời: “Người động thủ trước hình như là mày thì phải? Với lại, điện thoại tao có ghi âm lời mày đe dọa Omega để cưỡng ép đánh dấu, mày chắc chắn muốn báo cảnh sát không?”
Tối qua cậu về còn tìm hiểu sơ qua luật pháp của thế giới này, biết hình phạt Alpha cưỡng ép đánh dấu Omega rất nặng, dù chỉ là lời nói đe dọa cũng sẽ bị xử phạt.
Điều này cũng hoàn toàn nằm trong phạm vi tự vệ chính đáng của Omega.
Chàng trai có vẻ ngoài thanh tú ngoan ngoãn co rúm lại phía sau Tưởng Chu, một mặt thì sợ hãi không dám đứng ra, mặt khác lại phẫn nộ nói: “Đúng đó! Đúng đó!”
Tưởng Chu: “…”
Sao giờ này lại có tính khí rồi?
“Này, thu pheromone của mày lại đi, khó ngửi chết được.” Tưởng Chu nhíu mày, nhăn mũi lại.
Gã Alpha này không đánh lại cậu, bèn cố gắng dùng pheromone để áp chế cậu, nhưng pheromone của Tưởng Chu mạnh hơn hắn ta không ít, vì vậy không bị ảnh hưởng quá nhiều, chỉ cảm thấy pheromone của gã Alpha này rất khó chịu, một mùi bụi bặm xi măng, kinh tởm chết đi được.
“Mày, mày là Omega như vậy…” Gã Alpha còn muốn khóc lóc ồn ào, nói được nửa câu, lại đột nhiên cảm nhận được điều gì đó, lập tức im bặt, cơ thể cũng không tự chủ mà run rẩy.
“Có chuyện gì thế.” Một giọng nói lạnh lùng truyền đến từ đầu hẻm.
Chất giọng quen thuộc, Tưởng Chu giật mình, quay đầu nhìn lại, phát hiện quả nhiên là Trình Bỉnh.
Cậu hơi ngạc nhiên nhướng mày: “Sao anh lại đến đây?”
Trên mặt Trình Bỉnh không có biểu cảm gì, ánh mắt lãnh đạm từ từ trượt xuống, dừng lại ở má trái Tưởng Chu.
Ở đó có một vết trầy xước to bằng đồng xu, không nghiêm trọng lắm, chỉ là rỉ máu, trông có vẻ hơi đáng sợ.
Alpha kia đánh không lại Tưởng Chu, bèn dùng chiêu bẩn, gã nhặt một viên đá vỡ trong ngõ nhỏ ném thẳng vào đầu Tưởng Chu. May mà Tưởng Chu né kịp, nếu không giờ này trên mặt anh đã không chỉ là một vết trầy xước nhỏ như vậy.
Trình Bỉnh nhìn chằm chằm, thái độ có vẻ hơi mạnh mẽ, Tưởng Chu không quen lắm, xoa mũi, qua loa đáp: “Không có gì… Chỉ là, chút chuyện vặt.”