Từ thư viện về ký túc xá còn một đoạn đường dài, cũng không biết trên đường có xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn hay không.
Tiếp nhận pheromone của Trình Bỉnh để che giấu, quả thật là một cách làm tiện lợi hơn.
Nhưng Tưởng Chu không mấy cam tâm, cậu vẫn còn nhớ rõ mình đang giận Trình Bỉnh kia mà.
Nếu bây giờ nhận sự giúp đỡ của Trình Bỉnh, chẳng phải là bị người ta nắm thóp sao?
Hai giây sau, Tưởng Chu lắc đầu từ chối.
Cùng lắm thì chạy về, cậu nghĩ, ban ngày ban mặt, giữa thanh thiên bạch nhật thế này, đâu thể nào thật sự có chuyện gì xảy ra với cậu trong trường được?
Cậu cất bước định đi, nhưng hoàn toàn không nhúc nhích được.
Tưởng Chu cúi đầu nhìn xuống, Trình Bỉnh vẫn đang nắm vạt áo cậu.
Tưởng Chu làm một vẻ mặt khó hiểu về phía Trình Bỉnh, ra hiệu bằng ánh mắt bảo anh mau buông tay.
Nhưng Trình Bỉnh không buông tay, anh mím môi rất chặt, khóe môi hơi cụp xuống, trông không được vui lắm. Im lặng vài giây, anh viết lên tờ giấy.
[Cậu còn đang giận?]
Hả?
Tưởng Chu thoạt tiên ngẩn ra khi nhìn thấy câu này, sau đó liền lờ mờ nhận ra vấn đề.
Thảo nào cậu cứ thấy thái độ của Trình Bỉnh hôm nay là lạ.
Tưởng Chu ngẫm nghĩ hai giây, lông mày nhướng cao, ngồi xuống lại, cầm lấy tờ giấy, mở nắp bút, đắc ý viết——
[Trình Tiểu Bỉnh, anh muốn xin lỗi tôi sao?]
Trình Bỉnh im lặng rất lâu, không hề động đậy.
Chỉ có pheromone đang vận hành, âm thầm bao bọc Tưởng Chu cùng mùi đào trên người cậu, giam cầm cậu trong không gian nhỏ hẹp này, ngăn không cho các Alpha khác tiếp tục dò xét.
Tưởng Chu, nhìn thì có vẻ dễ xù lông, nhưng thực ra không để bụng lâu.
Nội tâm cậu rất ổn định, dường như trời sinh đã không nhạy cảm với đau khổ, trong trái tim bé nhỏ kia, chỉ chứa được những điều vui vẻ.
Nhưng càng là người như vậy, càng khắc ghi rõ những chuyện thật sự có thể làm tổn thương mình, cậu sẽ ghi nhớ chuyện đó rất lâu, rồi sẽ không bao giờ thèm để ý đến người làm tổn thương mình nữa.
Giống như lần trước đó.
Trong lúc Trình Bỉnh im lặng, Tưởng Chu đã không đợi được nữa, lại viết.
[Anh đúng là người khó chịu quá đi, đã cảm thấy có lỗi với người khác thì phải nói lời xin lỗi chứ, đây là chuyện khó khăn lắm sao?]
Trình Bỉnh tiếp tục viết lên tờ giấy: [Vì sao giận?]
Tưởng Chu: “…”
Cái tên này là người máy hay sao mà cứ bám riết lấy chuyện này mãi vậy chứ?
Tưởng Chu mím môi, không viết chữ, cũng không nói gì.
Biết nói sao đây.
Cậu giống như một con mèo đột nhiên bị ném vào một môi trường xa lạ, trong cơ thể còn bị cài một quả bom hẹn giờ, bản thân không thể tháo bom, lại còn phải giúp người khác tháo bom. Cậu chỉ có thể giương oai dựng ngược lông sau gáy, cẩn thận từng chút một tiến về phía Trình Bỉnh, nhưng cái tên này lại giẫm lên đuôi cậu, còn chế giễu cậu lại biết sợ.
Rõ ràng cậu đã phải nén sợ hãi để giúp tên đó.
Có điều, Tưởng Chu lại không muốn thừa nhận mình đã bị dọa.
Lại còn bị Trình Bỉnh dọa nữa chứ.
Để lộ điểm yếu trước mặt đối thủ là hành vi tuyệt đối không được phép.
Nhưng Trình Bỉnh dường như đã nhận ra điều gì đó, lông mày đen rậm khẽ nhướng lên.
[Cậu đang bất an] Anh viết.
Tưởng Chu: “…”
[Tôi không có! Anh mắt nào thấy tôi bất an hả?]
[Vì biến thành Omega sao]
[……]
[Cậu cảm thấy mình yếu đi rồi]
Tưởng Chu rõ ràng không muốn nói chuyện với anh nữa, không tiếp lời.
Trình Bỉnh đành tiếp tục viết.