Tưởng Chu nghe thấy tiếng Trình Bỉnh hít sâu, rất lớn, hai giây sau cậu mới phản ứng lại, Trình Bỉnh hình như, có vẻ, chắc là đang… ngửi pheromone của cậu.
Là khao khát tột độ, tràn đầy du͙© vọиɠ, đang ngửi cậu.
Có lẽ vì đeo vòng cổ, pheromone trong cơ thể Tưởng Chu bị áp chế, chỉ có thể tỏa ra một chút rất nhạt, điều này khiến Alpha trước mặt cảm thấy không hài lòng, thế là Tưởng Chu nhận ra mình bị ôm chặt hơn.
… Sắp ngạt thở rồi.
Tưởng Chu giãy giụa đẩy anh, khó khăn nói: “Cậu nới lỏng chút đi, cậu muốn gϊếŧ tôi sao?”
Cậu vốn tưởng Trình Bỉnh lần này cũng sẽ không để ý đến mình, nhưng ngoài dự liệu, Trình Bỉnh ngẩng đầu khỏi hõm vai cậu.
Cậu giờ đang ngồi vắt chân lên người Trình Bỉnh, góc nhìn cao hơn Trình Bỉnh một chút, Trình Bỉnh hơi ngẩng đầu từ phía dưới nhìn lên, khoảng cách giữa họ rất gần, gần đến mức hầu như chỉ cách một chiếc mặt nạ chặn hàm, chỉ cần tháo chiếc mặt nạ này ra, môi họ có thể chạm vào nhau.
Tưởng Chu không hiểu sao, ngay cả tai cũng đỏ bừng.
Trình Bỉnh rất nghiêm túc nhìn cậu, ánh mắt đó như một tấm lưới nhện, bao trùm hoàn toàn Tưởng Chu.
“Tôi sẽ không gϊếŧ cậu.” anh nói.
Tưởng Chu cảm thấy ánh mắt anh rất kỳ lạ, nhưng cụ thể kỳ lạ chỗ nào thì lại không nói rõ được, chỉ thấy sống lưng hơi mềm nhũn và tê dại, nhỏ giọng, mang theo vẻ oán trách nói: “Vậy cậu đừng ôm tôi chặt thế.”
Trình Bỉnh lắc đầu nói: “Không được, cậu sẽ chạy mất.”
Tưởng Chu: “…Tôi không chạy.”
Trình Bỉnh nhìn chằm chằm cậu, như thể đang xác nhận cậu có nói dối không, Tưởng Chu cụp mắt đối diện với anh.
Một lát sau, Trình Bỉnh cuối cùng cũng thử nới lỏng một chút.
Có lẽ anh thấy nới lỏng quá nhiều, suy nghĩ một lúc, lại ôm chặt hơn một chút.
Tưởng Chu: “…”
Thôi vậy, tốt hơn lúc nãy rồi, dù sao cũng thở được.
Alpha trong kỳ Dịch Cảm đúng là không bình thường, Tưởng Chu nghĩ, ngay cả Trình Bỉnh cũng trở nên không bình thường.
Pheromone à pheromone, đúng là huyền ảo thật.
Chỉ là hơi quá huyền ảo.
Tưởng Chu bị anh ôm chặt rất lâu, nhịn đi nhịn lại, vẫn không nhịn được, khó chịu vặn vẹo eo hông, nói với Trình Bỉnh đang vùi lại vào hõm cổ mình: “Cái đó của cậu, có thể, kiểm soát một chút được không?”
Giọng cậu kỳ quái, biểu cảm cũng cực kỳ khó tả.
Trình Bỉnh im lặng một lúc, nói: “Xin lỗi, tôi không kiểm soát được nó.”
Tưởng Chu: “…”
Dái tai Tưởng Chu đỏ ửng như muốn rỉ máu, cậu nghiến răng nghiến lợi nghĩ, cậu thật sự nên gϊếŧ chết Trình Bỉnh.
Tưởng Chu không biết mình ngủ thϊếp đi lúc nào.
Khi tỉnh dậy, đã là buổi chiều, ánh hoàng hôn xuyên qua cửa sổ chiếu vào, phủ một vệt cam đậm.
Tưởng Chu vừa ngủ dậy còn hơi choáng váng, không biết mình đang ở đâu.
Cho đến khi cậu chống đỡ cơ thể mềm nhũn ngồi dậy, quay đầu nhìn thấy một người khác trong phòng.
Trình Bỉnh ngồi trên chiếc ghế tựa màu đen cạnh giường, mặt nạ chặn hàm đã được tháo ra, để lộ hoàn toàn khuôn mặt anh.
Anh mang vẻ lạnh lùng, lông mày đen đậm, sống mũi cao thẳng, môi mỏng, nhưng vì vừa mới trưởng thành, vẫn còn chút nét thiếu niên, nên không quá khó gần.
Một tay anh móc vào chiếc mặt nạ chặn hàm, tay kia cầm một cuốn sách màu xanh nhỏ bằng bàn tay, trên bìa ghi rõ "Cẩm nang kiến thức sinh lý ABO".
Trong khoảnh khắc, mọi ký ức ùa về.
Hai giây sau, Tưởng Chu ôm trán, phát ra một tiếng rêи ɾỉ đau khổ, rồi lại ngã vật xuống giường.
Trời đất ơi.
Cậu chắc chắn vẫn đang mơ mà.