Năm cậu mười lăm tuổi, vợ chồng họ Cố qua đời. Thời đó, thị trấn rất loạn, những người bán hàng rong ven đường đều phải nộp tiền bảo kê, không nộp sẽ bị đập quán.
Vợ chồng họ Cố vừa gom đủ tiền học phí cho hai đứa nhỏ thì không còn đủ tiền nộp cho bọn chúng, mấy kẻ mặc đồng phục liền vây lại đập phá.
Ông Cố muốn che chắn cho sạp hàng, vừa giơ tay lên cản lại thì một cây gậy sắt đã giáng thẳng xuống đầu. Bà Cố lao đến che cho chồng, liền bị một kẻ đá thẳng vào giữa ngực.
Cứ thế, họ bị đánh đến chết.
Cũng từ đó, Cố Việt hận cậu.
Cố Huống nghĩ, mối hận này là lẽ đương nhiên. Ân tình của vợ chồng họ Cố, cậu phải trả.
Thế là cậu bỏ học, đi theo người ta bảo kê, đòi nợ, bao trọn mọi chi phí cho Cố Việt.
Nhưng Cố Việt vẫn hận cậu.
Hắn hận cậu rõ ràng là một đứa con hoang, lại chiếm hết sự yêu thương của cha mẹ hắn.
Cố Huống lười giải thích, tính cậu vốn bạc bẽo, cậu nghĩ, cứ đưa thêm tiền là được.
Sau này cậu mua một căn nhà nhỏ cũ nát, rồi đưa hết hơn hai mươi vạn còn lại cho Cố Việt.
Cậu rất trân trọng căn nhà ọp ẹp đó. Cậu cho rằng cuối cùng mình đã có một mái nhà, một mái nhà thực sự thuộc về riêng mình.
Nhưng Cố Việt không hài lòng.
Hắn đã quen với những ngày tháng chìa tay xin tiền. Hai mươi vạn? Bố thí cho ăn mày chắc?
Thế là, hắn xông đến nhà Cố Huống gây sự, đập phá đồ đạc, đá cửa, đứng trước mặt hàng xóm láng giềng chửi cậu là đồ mắt trắng.
Cố Huống cũng chỉ lạnh lùng nhìn Cố Việt làm loạn. Cậu đi làm một chiếc chìa khóa dự phòng, đưa cho Cố Việt, ý là căn nhà này giờ cũng thuộc về hắn.
Sau đó, cậu lại một lần nữa không có nhà.
Cố Huống cũng từng nghĩ đến việc tìm một công việc đàng hoàng.
Vào một ngày nắng đẹp hiếm hoi, sau khi đòi nợ xong, cậu đứng trước cổng chợ lao động, nhìn những người tới tới lui lui tìm việc mà đột nhiên cảm thấy có lẽ mình cũng có thể thử xem.
Cậu cố tình thay một bộ quần áo tươm tất nhất, giấu đi vết sẹo do đánh nhau dưới tay áo, thậm chí còn học người khác in mấy tờ giấy trắng không chữ.
"Cầm giấy trắng lừa ai đấy?" Người tuyển dụng liếc qua rồi ném tờ giấy không chữ trả lại.
"Sơ yếu lý lịch mày có hiểu không? Chỗ bọn tao tuyển người cần sơ yếu lý lịch."
Thì ra thứ đó gọi là sơ yếu lý lịch.
Lẽ ra Cố Huống phải nổi giận, giống như những lúc đi đòi nợ, chỉ cần không vừa ý là có thể phang vỡ đầu người khác, dù cho chính mình cũng bị đập cho máu chảy đầm đìa.
Nhưng cậu không tức giận, chỉ nhếch mép một cái không ra cười, rồi bỏ đi.
Cố Huống vẫn tiếp tục làm một tên côn đồ.
Cậu cô độc một mình, không vướng bận, nên mỗi khi đánh nhau đều là một kẻ liều mạng.
Lão du côn A Bỉnh đã lăn lộn trên giang hồ ba mươi năm cũng phải nói: "Tao từng thấy kẻ tàn nhẫn rồi, nhưng chưa thấy ai tàn nhẫn như thằng Huống. Trong mắt thằng nhóc đó có một luồng tà khí, như thể chỉ mong sớm được gặp Diêm Vương."
Cố Huống đánh nhau dựa cả vào sự ngang ngược và tàn độc đã ngấm vào xương tủy, giống như một con chó điên bị dồn vào đường cùng, càng thấy máu lại càng hung hãn.
Cậu chưa bao giờ biết đau là gì. Đấm không được thì dùng gối thúc, xương đùi gãy rồi thì lao vào cắn xé.
Điểm chết người nhất chính là cái thế không chết không thôi của cậu, cho dù có bị đè xuống đất đấm cho mặt mũi đầy máu, cũng phải cắn được một miếng thịt từ trên người đối phương.
Sau này, Cố Huống cũng có chút danh tiếng trên giang hồ. Cậu đỡ đạn cho một lão đại xã hội đen, viên đạn sượt qua tim, bác sĩ đều nói người này chắc là phế rồi.
Nhưng ba tháng sau, cậu chân thấp chân cao lại xuất hiện ở vũ trường, từ đó trở thành kẻ được lão đại coi trọng nhất.
"Chờ tao rửa tay gác kiếm, vị trí này sẽ là của mày." Khi lão đại vỗ vai cậu nói câu đó, không biết bao nhiêu cặp mắt bên dưới đã đỏ ngầu vì ghen tức. Ai cũng thấy, con chó điên này sắp đến ngày đổi đời.
Ngay lúc mọi người cho rằng Cố Huống sắp sửa thăng tiến vượt bậc, thì đùng một cái, cậu từ trên mây rơi xuống đất, vào tù vì tội ngộ sát.
Lúc ngồi tù, Cố Huống nghĩ, lần này, ân tình thiếu vợ chồng họ Cố xem như đã trả hết.
Cậu đi tù thay cho Cố Việt.
Trước đó, Cố Việt cũng nghe được danh tiếng của Cố Huống, nên sau khi gϊếŧ người liền đi tìm cậu, hắn cho rằng Cố Huống chắc chắn có thể giải quyết êm xuôi.
"Anh." Giọng Cố Việt run rẩy, ngón tay vô thức xoắn vạt áo, giọng nói xen lẫn mùi rượu chưa tan và sự sợ hãi.
"Em gây chuyện rồi." Hắn kể lể lộn xộn, từ chuyện "chỉ muốn xin ít tiền tiêu vặt", cho đến "ai ngờ thằng đó không cho, em lại muốn giữ thể diện trước mặt anh em, nên lỡ tay đâm nó một nhát."
Cố Việt vừa nói đến khô cả miệng, vừa liếc mắt trộm đánh giá Cố Huống. Ánh mắt hắn như một con chuột bị kinh động, đảo qua đảo lại trên mặt Cố Huống, cố gắng nắm bắt một tia thay đổi trong biểu cảm của cậu.
Cố Huống từ đầu đến cuối chỉ rũ mắt, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn, tạo ra những tiếng động trầm đυ.c khiến trán Cố Việt rịn ra một lớp mồ hôi mỏng.
Phòng bao yên tĩnh đến đáng sợ, chỉ còn lại tiếng hít thở ngày một dồn dập của Cố Việt.
Một lúc lâu sau, Cố Huống đứng dậy. Cậu lặng lẽ nhìn người em trai trên danh nghĩa trước mặt, cũng không hỏi có phải tiền cậu cho hàng ngày vẫn chưa đủ hay không, chỉ để lại một câu "Thanh toán rồi" rồi rời khỏi phòng.
Cố Việt không hiểu ý cậu là gì, chỉ cảm thấy dưới ánh nhìn của anh trai mình, hai chân như nhũn ra. Hắn máy móc gật đầu, miệng lí nhí đáp: "Vâng, vâng, anh nói đúng."
Thế là, Cố Huống ngồi tù, sáu năm.