Ở trong con hẻm quá lâu, lúc Cố Huống đi ra, trời đã tối sầm.
Hoàng hôn nặng nề buông xuống, cả con phố chìm trong một màu đỏ tím đầy ám muội. Đèn trên các biển hiệu dần sáng lên, những dòng chữ huỳnh quang "Mát-xa", "Thư giãn" nhấp nháy trong bóng đêm đang dần dày đặc.
Vẻ quạnh quẽ ban ngày đã không còn sót lại chút gì. Giờ phút này, con phố như sống lại, khuấy động những dòng chảy ngầm của du͙© vọиɠ.
Ánh đèn màu hồng tím lọt qua những khe cửa hờ khép, vỡ tan trên mặt đất thành những gợn sóng màu son phấn.
Trong không khí lẩn quất thứ mùi hỗn tạp ngọt gắt của nước hoa rẻ tiền, keo xịt tóc và hormone, tựa như mùi trái cây hư thối ngâm trong cồn.
Từng tốp nam nữ đứng tựa vào các cửa hàng, tiếng trêu ghẹo hòa cùng mùi khói thuốc bay tới. Một chàng trai đi tất lưới vừa huýt sáo với cậu, son môi dưới ánh đèn neon loang loáng vệt dầu.
Cố Huống chán ghét nhíu mày, rảo bước nhanh ra khỏi con hẻm, bỏ lại tất cả những ánh mắt dính nhớp và những tiếng cười sau lưng.
Tấm biển trạm xe buýt loang lổ phía trước trông càng thêm cũ nát dưới ánh đèn neon. Nếu cậu nhớ không lầm, chuyến cuối cùng của xe 17 vẫn còn kịp.
Cậu theo bản năng sờ vào túi quần tìm tiền lẻ, trống không. Lúc này cậu mới nhớ ra, tất cả tiền của mình đều đã để lại chỗ Phương Tuân.
Cậu nghiến chặt quai hàm, cơn bực bội quen thuộc lại cuộn lên.
Cậu lấy ra điếu thuốc cuối cùng, ngậm vào miệng rồi châm lửa. Ánh lửa từ chiếc bật lửa rọi sáng gương mặt cậu trong thoáng chốc rồi nhanh chóng vụt tắt.
Cố Huống rít một hơi thật sâu, mặc cho làn khói cay nồng giày vò trong phổi. Cậu tùy ý nhả ra một vòng khói, nó chậm rãi khuếch tán trong không khí ẩm ướt, hóa thành một màn sương mờ ảo.
Trong màn sương ấy dường như lại hiện ra con hẻm tối tăm kia, và cả bóng hình đơn bạc nơi cuối hẻm.
Sống ở khu phố đèn đỏ này, toàn là đĩ. Vậy Phương Tuân... cũng thế sao?
Ý nghĩ này vừa xuất hiện, liền không tài nào gạt bỏ được nữa.
Cố Huống lại rít mạnh một hơi thuốc, đóm lửa bùng lên, nóng rẫy đầu ngón tay cậu.
Nhưng màn sương ấy trước sau vẫn không tan, trong sương có hàng mi rũ xuống của Phương Tuân, có khóe môi mím chặt của anh, và cả tiếng nức nở gần như không thể nghe thấy cuối cùng.
"Mẹ kiếp."
Cố Huống rít từ kẽ răng ra một chữ, rồi dí mạnh đầu thuốc đang cháy dở vào lòng bàn tay.
Tiếng da thịt cháy xèo một tiếng rất nhỏ bị gió đêm thổi tan, mùi khét hòa cùng mùi máu tanh quanh quẩn nơi chóp mũi.
Phía xa truyền đến tiếng tru của gã say rượu, cùng tiếng chai lọ thủy tinh loảng xoảng vỡ tan.
Cố Huống nhìn chằm chằm vết bỏng hình tròn đang đỏ lên trong lòng bàn tay, lớp da bên ngoài đã hơi nhăn lại. Cảm giác đau đớn ngược lại khiến những suy nghĩ hỗn loạn của cậu trở nên minh mẫn hơn vài phần.
Cậu siết chặt bàn tay, vết bỏng bắt đầu rỉ ra những giọt máu li ti. Cố Huống thờ ơ dùng ngón cái quệt đi.
---
Cố Huống là một đứa trẻ mồ côi, sau này trở thành một kẻ du côn.
Vào một mùa đông lạnh giá, khi vợ chồng họ Cố đẩy xe hàng về nhà, họ nghe thấy tiếng khóc nỉ non yếu ớt bên cạnh một đống rác. Bới đám rác bốc mùi hôi thối ra, họ phát hiện một đứa bé sơ sinh đã lạnh đến tím tái.
Tã lót đã sớm bị nước bẩn thấm ướt, chỉ có một chữ "Huống" được thêu ở góc áo là còn rõ ràng. Người vợ trẻ vội cởϊ áσ bông của mình ra bọc lấy đứa bé, người chồng không nói hai lời, đẩy xe chạy thẳng đến bệnh viện.
Họ đặt tên cho cậu là Cố Huống, theo họ Cố. Hàng xóm láng giềng đều nói đôi vợ chồng trẻ này ngốc, bản thân ăn còn không đủ no mà lại đi nuôi một đứa trẻ không rõ lai lịch.
Nhưng vợ chồng họ Cố chỉ cười, dành dụm những gì tốt nhất cho đứa con trai mà họ nhặt được.
Năm năm sau, Cố Việt ra đời. Mọi người đều nghĩ những ngày tháng tốt đẹp của Cố Huống đã chấm dứt, nhưng đôi vợ chồng tốt bụng ấy ngược lại càng thương Cố Huống hơn. Thế là, hàng xóm lại nói, nhà này đúng là ngốc, nuôi một đứa con hoang còn để tâm hơn cả con đẻ.