Chương 7

Phương Tuân mím đôi môi không chút huyết sắc, cuối cùng vẫn cầm lấy kéo và tông đơ. Động tác của anh rất nhẹ, tiếng kéo khép mở tạo ra những âm thanh "lách cách" rất nhỏ, không dám làm phiền Cố Huống chút nào. Anh có chút sợ người con trai này.

Qua tấm gương loang lổ đối diện ghế, Cố Huống thấy đôi mày hơi cau lại và khóe môi mím chặt của Phương Tuân.

Hàng mi dưới ánh đèn đổ xuống những vệt bóng vụn vỡ, rung động nhẹ nhàng theo từng nhịp thở, dáng vẻ vô cùng nghiêm túc.

Cậu đã nhìn một lúc lâu, cho đến khi cảm thấy động tác của Phương Tuân càng thêm cứng ngắc, mới lặng lẽ dời tầm mắt.

Thế nhưng, vì chiếc ghế quá thấp, khoảnh khắc cậu thu mắt lại, khóe mắt vừa hay lướt qua vạt váy của Phương Tuân. Vệt trắng như tuyết ấy trong bóng tối đặc biệt chói mắt.

Cố Huống đột ngột nhắm nghiền mắt, nhưng vệt trắng kia vẫn cứ lởn vởn trước mắt, đung đưa theo từng nhịp tim.

Cậu cố nhịn, cuối cùng vẫn không nhịn được, mở miệng buông lời gai góc: "Bình thường cậu vẫn cắt tóc cho người khác như thế này à?"

Tiếng kéo lách cách đột ngột im bặt. Phương Tuân ngơ ngác chớp mắt, hàng mi đổ xuống vệt bóng bất an.

Anh do dự một lát, có chút luống cuống vì thật sự không hiểu tại sao Cố Huống lại nổi giận: "Thưa anh, tôi chưa từng cắt tóc cho ai khác." Anh cắn cắn môi dưới, để lại một hàng dấu răng nhỏ trên đôi môi nhạt màu. Dừng một chút, anh lại cẩn thận bổ sung: "Anh là người đầu tiên."

Không hiểu vì sao, Phương Tuân cảm giác sau khi anh nói ra câu này, sự trì trệ trong không khí đã tan đi không ít. Anh lặng lẽ thở phào một hơi: "Vậy thưa anh, tôi tiếp tục nhé."

Yết hầu Cố Huống trượt lên xuống một cái, sắc tối cuồn cuộn nơi đáy mắt bị cậu mạnh mẽ đè xuống, đáp một tiếng "Ừm" không rõ cảm xúc.

Tiếng tông đơ rè rè rung lên. Cố Huống nhắm chặt mắt, kiểm soát bản thân không liếc mắt về phía Phương Tuân bên cạnh. Nhưng càng kìm nén, vệt trắng như tuyết kia lại càng ngoan cố nhảy múa trong đầu cậu.

Đường cong vạt váy hơi nhấc lên khi Phương Tuân cúi người làm cậu không khỏi nảy ra suy nghĩ độc địa: "Mặc váy ngắn thế này, chắc là đã "chín" từ lâu rồi."

Cứ ngỡ suy nghĩ như vậy sẽ khiến lòng mình dễ chịu hơn, ai ngờ càng nghĩ càng phiền muộn, cậu lại sắp sửa phun ra những lời làm tổn thương người khác.

"Thưa anh, tóc cắt xong rồi ạ."

Cố Huống và Phương Tuân cùng nhìn vào người trong gương. Vẫn là gương mặt hung dữ ấy, thay đổi duy nhất là tóc đã ngắn đi một chút, để lộ ra đôi mắt.

Phương Tuân sợ người ta không hài lòng, giọng điệu có chút gấp gáp: "Thưa anh, tôi không biết sở thích của anh, vừa rồi anh cũng không nói, tôi sợ anh không thích nên chỉ dựa theo kiểu tóc cũ của anh để tỉa ngắn đi một chút thôi ạ."

Cố Huống lại nhìn về phía gương, không nhìn mình, mà chỉ nhìn Phương Tuân. Anh trông rất căng thẳng, đôi môi mím chặt đến mức không còn chút huyết sắc nào.

"Cố Huống."

Phương Tuân không nghe rõ: "Thưa anh, anh nói gì ạ?"

Cố Huống lại nhíu mày: "Tôi nói, gọi tôi là Cố Huống."

Phương Tuân sững người trong giây lát. Một lúc lâu sau, khóe môi đang căng cứng mới từ từ giãn ra, cẩn trọng nhếch lên một đường cong: "Được, Cố Huống."

Nụ cười rất nhạt, nhưng lại khiến cả con người anh bừng lên sức sống, nốt ruồi nơi khóe mắt cũng theo đó mà sinh động hơn vài phần. Lúc này, trông nó không còn giống giọt nước mắt nữa.

Thế nhưng, trong lòng Cố Huống vẫn có chút bực dọc. Cậu nghĩ có lẽ là do kiểu tóc, thế là lại nói: "Cắt cua hết đi."

Phương Tuân lại căng thẳng trở lại, những đầu ngón tay đang cầm kéo trắng bệch cả ra: "Cố... Cố Huống, anh không hài lòng sao?"

Cố Huống giải thích ngắn gọn: "Tóc lởm chởm bất tiện."

Bờ vai căng cứng của Phương Tuân lúc này mới hơi thả lỏng, anh khẽ đáp một tiếng: "Vâng."

Đầu đinh cắt rất nhanh, nhanh hơn lúc nãy đến một nửa thời gian.

"Cố Huống, anh xem lần này được chưa?" Phương Tuân nhẹ nhàng gọi.

Cố Huống nhìn vẻ mặt đã thả lỏng của Phương Tuân trong gương, đột nhiên hỏi lại: "Cậu thấy thế nào?"

Phương Tuân đắn đo lựa lời, chậm rãi đáp: "Đẹp."

Vẻ mặt quá đỗi cẩn trọng của anh lại khiến Cố Huống bực bội. Ác ý theo miệng trào ra, không thể che giấu được nữa: "Được thôi, vậy của cậu là 40 hay 70."

Hàng mi Phương Tuân rũ xuống, niềm vui vừa mới le lói đã lại biến mất không dấu vết: "Thưa anh, của tôi là 30." Giọng anh nhẹ bẫng như một sợi lông vũ rơi xuống đất. Nụ cười gượng gạo nơi khóe môi như được vẽ lên, cứng đờ mà yếu ớt.

Cổ họng Cố Huống đột nhiên nghẹn lại, một vị chua chát dâng lên trong lòng. Cậu há miệng, lời xin lỗi đã đến đầu lưỡi lại bị nuốt ngược vào trong. Chiếc váy ngắn đến mức gần như chẳng che được gì của Phương Tuân lại bắt đầu lởn vởn trước mắt cậu.

"Lần sau..." cậu tự nhủ với lòng: "Lần sau nhất định sẽ xin lỗi đàng hoàng." Ý nghĩ này khiến cậu an lòng một cách khó hiểu. Cậu cho rằng giữa họ thật sự sẽ có lần sau.

Thế là, Cố Huống móc hết tiền trong túi quần ra, hai tờ một trăm nhàu nát và một tờ năm mươi, không một lời giải thích nhét vào ngực áo Phương Tuân. Động tác quá đột ngột, mép tiền giấy cứa vào xương quai xanh của anh một vệt đỏ nhàn nhạt.

Mãi đến khi quay người, Cố Huống mới nhận ra hành động này vũ nhục người khác đến nhường nào, nhưng đã không kịp rút lại.

Cậu không dám nhìn biểu cảm của Phương Tuân lúc này, chỉ nghe thấy sau lưng truyền đến một tiếng hít vào gần như không thể nghe thấy.

Nhưng cậu vẫn cứ thế rời đi không ngoảnh đầu lại.

Dù sao thì, vẫn còn có lần sau.