Chương 6

Giai điệu từ chiếc radio cũ vang lên triền miên: "Hỏi nước Tây Hồ kia, đã trộm đi mấy phần nét đẹp của nàng".

Ánh mắt Cố Huống cũng vừa hay dừng lại trên người Phương Tuân.

Cậu chưa từng thấy Tây Hồ, nhưng vài câu thơ trong sách giáo khoa đột nhiên hiện về trong óc: "Nước lấp lánh chan hòa ngày nắng đẹp, núi mông lung bảng lảng buổi mưa giăng."

Phương Tuân chậm rãi bước tới, dáng vẻ quả thực giống hệt sắc nước hồ quang được miêu tả trong thơ.

Nốt ruồi lệ ở đuôi mắt phải của anh hệt như một giọt mực rơi xuống nước, điểm thêm cho gương mặt thanh thuần ấy đôi phần ý vị "trang đạm hay phấn nồng cũng đều hợp cả".

Tuyệt diệu nhất chính là đôi mắt ấy. Cố Huống nghĩ, nếu Tây Hồ thật sự đẹp như trong thơ, vậy thì thứ lắng đọng trong mắt Phương Tuân ắt hẳn là mặt nước tĩnh lặng nơi sâu nhất của Tây Hồ.

Không phải ánh sóng lấp lánh dưới nắng hè rực rỡ, mà là làn mưa bụi giăng mờ, là lớp sương buồn không tan phủ trên mặt hồ.

Gã mặt trắng lại trưng ra nụ cười nịnh nọt đến nhăn cả mặt, xoa hai bàn tay được sơn sửa của mình, giọng nói dính nhớp như có thể kéo thành sợi: "Anh đẹp trai, mắt nhìn của anh quả là tinh tường, đây là át chủ bài của chỗ bọn tôi đấy, lần nào cũng có khối người tìm đến hắn."

Gã hạ giọng, ra vẻ thần bí ghé sát lại gần: "Hơn nữa nhé, "phía sau" vẫn còn là hàng nguyên đấy."

Thấy ánh mắt Cố Huống vẫn khóa chặt trên người Phương Tuân, không nói được cũng chẳng nói không, gã mặt trắng thức thời lùi lại hai bước, hất hàm ra hiệu cho những kẻ khác: "Ngẩn ra đó làm gì? Còn không mau nhường chỗ cho anh đẹp trai này."

Cả đám vội vàng ba chân bốn cẳng thu dọn đồ đạc vương vãi.

Gã mặt trắng nhân cơ hội khẽ đẩy Phương Tuân về phía trước: "Hầu hạ cho tốt vào, nghe chưa?"

Lại gần Phương Tuân vẫn đang mặc áo khoác, gã vươn tay, túm lấy cổ áo sau của anh rồi thô bạo giật xuống. Bờ vai gầy của Phương Tuân khẽ run lên, giống một con mèo bị túm gáy, nhưng thân thể vẫn cứng đờ không dám động đậy.

"Sớm đã nói với mày bao nhiêu lần rồi?" Gã mặt trắng véo vào phần thịt mềm bên trong cánh tay Phương Tuân, giọng điệu có chút hận sắt không thành thép: "Bảo mày đi hầu hạ khách mà còn mặc áo khoác. Đã dặn rồi, mặc càng ít càng tốt, ngày nào cũng thế, chỉ có mày là giữ kẽ, không chịu cởi."

Phương Tuân rũ mắt, hàng mi đổ xuống hai vệt bóng run rẩy trên mặt. Anh như một con rối mặc người sắp đặt, ngay cả hơi thở cũng nhẹ đến mức gần như không thể nghe thấy.

Cố Huống đột nhiên đứng bật dậy, chân ghế ma sát với sàn nhà tạo ra một tiếng rít chói tai.

Cậu sải hai bước đến trước mặt Phương Tuân, một tay nắm chặt cổ tay của gã mặt trắng đang giằng lấy quần áo anh: "Mẹ nó nhà mày động tay động chân cái gì đấy? Tao nói là muốn cắt tóc, cắt tóc đàng hoàng, hiểu chưa?"

Hai chân gã mặt trắng mềm nhũn. Cổ tay bị nắm đã nổi lên vết bầm xanh tím, những đầu ngón tay sơn móng bong tróc không kiểm soát được mà run lên.

Phương Tuân vẫn đứng yên tại chỗ, quần áo bị kéo xộc xệch, để lộ ra một đoạn eo lưng trắng bệch. Nghe Cố Huống nói, anh hơi ngẩng đầu, nốt ruồi nơi đuôi mắt phải phiếm lên ánh nước long lanh, trông như một giọt lệ.

Lần này gã mặt trắng sợ thật rồi: "Anh đẹp trai, anh ơi, tôi hiểu rồi, thật sự hiểu rồi, cắt tóc, cắt tóc thôi ạ, tôi sai rồi, tôi đi ngay đây, không làm phiền, không làm phiền."

Cố Huống hừ một tiếng từ trong mũi, ý bảo được rồi, mày biến được rồi.

Trong phòng giờ chỉ còn lại Cố Huống và Phương Tuân. Những người khác sau màn gây sự của Cố Huống đã sớm chạy ra ngoài cửa để mời chào khách qua lại.

Phương Tuân níu níu góc váy, là người phá vỡ sự im lặng trước: "Thưa anh, cảm ơn anh." Giọng anh rất nhỏ, rất khẽ, phải lắng nghe kỹ mới có thể nghe rõ.

Cố Huống vừa định đáp không có gì, ánh mắt lại tùy tiện quét một lượt trang phục của Phương Tuân rồi ngẩn ra. Cậu nhíu mày, lời nói ra lại mang theo gai góc: "Ngày nào cậu cũng mặc thế này à? Ai bắt cậu mặc thế?"

Người trước mắt đang mặc một bộ đồng phục thủy thủ. Áo trên đã sớm bị kéo cho không ra hình thù gì, chiếc nơ ở cổ áo treo xiêu vẹo, hai chiếc cúc bị bung ra, để lộ một mảng lớn l*иg ngực tái nhợt.

Chiếc váy ngắn đến đáng thương, chỉ miễn cưỡng che được phần háng. Đôi chân lộ ra trắng đến lóa mắt, đường cong thẳng tắp từ phần mông tròn trịa kéo dài đến mắt cá chân mảnh khảnh, đầu gối phơn phớt một màu hồng nhạt.

Phương Tuân dường như nhận ra ánh mắt của Cố Huống, bờ vai gầy khẽ co lại, nhẹ giọng giải thích: "Không phải ạ, khi nào quản lý yêu cầu thì mới mặc."

Cố Huống khẽ thở phào, cảm giác căng tức vô cớ trong l*иg ngực lặng lẽ tan đi. Cậu khẽ gật đầu: "Biết cắt tóc không?"

Phương Tuân thành thật lắc đầu, ngón tay vẫn vô thức níu lấy góc váy: "Không thạo lắm ạ."

Cố Huống như thể không nghe thấy câu trả lời, ngả người luôn vào chiếc ghế mát xa đã nứt da, nhắm mắt lại: "Cắt bừa đi là được."