Chương 5

Khuôn mặt Cố Huống vốn đã có vài phần hung dữ. Mắt một mí, lại là mắt tam bạch, môi mỏng, lúc nhìn người khác luôn mang theo vẻ dò xét.

Sáu năm trong tù không mài mòn đi sự hung hãn của cậu, ngược lại còn khiến nó càng thêm sâu sắc: "Đây không phải tiệm cắt tóc à? Hay là tao nhìn nhầm?"

Giai điệu não nề từ chiếc radio cũ vẫn đang ê a vang lên, khiến không khí càng thêm quỷ dị. Tất cả mọi người đều sững tại chỗ, kinh hãi nhìn người đàn ông đột nhiên gây sự này.

Một lúc lâu sau, một gã đàn ông mặt trắng bệch rón rén bước từ phía sau ra, lớp phấn dày cộp rơi lả tả theo nụ cười nịnh nọt của gã.

"Dĩ, dĩ nhiên là tiệm cắt tóc rồi ạ." Gã cười gượng xoa tay, yết hầu căng thẳng trượt lên xuống: "Anh đẹp trai đây muốn cắt tóc đúng không ạ?"

Gã quay đầu nhìn về phía sau, nháy mắt ra hiệu: "Đứa nào, đứa nào ra cắt tóc cho anh bạn đẹp trai này đi?"

Căn phòng lặng ngắt như tờ. Mấy gã đàn ông trang điểm đậm đà nhìn nhau, không ai dám lên tiếng.

Bọn họ làm gì biết cắt tóc? Chẳng qua chỉ là mượn danh tiệm cắt tóc để làm mấy chuyện mờ ám mà thôi.

Gã mắt tím lúc nãy đã co rúm vào góc tường, lén xoa cổ tay bị siết đỏ ửng.

Gã mặt trắng hết cách, đành phải mở miệng lần nữa: "Cái này... anh bạn đẹp trai, tiệm chúng tôi mới khai trương chưa lâu, tay nghề của nhân viên không được tốt lắm. Hay là thế này, ở đầu ngõ có một tiệm tay nghề cao, mời anh qua đó xem thử nhé?"

Cố Huống vẫn không nhúc nhích. Cậu tiện tay kéo một chiếc ghế ngồi xuống, đôi chân dài tùy ý dang ra, khoanh tay trước ngực, vải áo ở khuỷu tay căng lên, để lộ vài vết sẹo cũ dữ tợn.

Đôi mắt tam bạch vốn đã hung dữ cứ thế nhìn chằm chằm vào gã mặt trắng: "Sao nào, dùng cái cớ tay nghề không tốt là đuổi khách được à? Vừa nãy không phải còn chào đón tao lắm sao?"

Cậu cố tình nhấn mạnh hai chữ "chào đón".

Trán gã mặt trắng rịn ra một lớp mồ hôi li ti, phá vỡ lớp phấn dày thành từng rãnh. Yết hầu gã trượt lên xuống, đang vắt óc nghĩ cách đối phó thì đột nhiên cảm thấy góc áo bị ai đó giật nhẹ.

Là gã mắt tím ban nãy, đang ra hiệu cho gã, đôi mắt tô kim tuyến lấp lánh liếc về phía cửa sổ, rồi lại chu môi về phía gã mặt trắng, ý tứ không thể rõ ràng hơn.

Mắt gã mặt trắng sáng lên, phấn trên mặt lại rơi xuống vài mảng. Gã hắng giọng, âm thanh đột nhiên cao lên tám quãng: "Phương Tuân, lại đây."

Bóng hình bên cửa sổ khẽ động.

Thế là Cố Huống liền biết, bóng hình mờ ảo kia tên là Phương Tuân.