Chương 4

Cố Huống vừa bước qua ngưỡng cửa, mùi son phấn đặc sệt đã ập vào mặt. Mùi nước hoa rẻ tiền hòa cùng mùi mồ hôi chua loét, lên men trong căn phòng oi bức thành một thứ mùi ngai ngái đến nghẹt thở, như một lớp kem bơ hỏng quệt lại nơi cổ họng.

Chiếc radio cũ kỹ trong góc đang phát một bài hát não nề, giai điệu lạc tông lẫn trong tiếng rẹt rẹt của băng cassette.

Mấy người đàn ông trông như bị rút hết xương, mềm oặt ngồi trên những chiếc ghế sofa không nhìn ra màu gốc và ghế mát xa đã bong tróc da.

Nghe thấy tiếng động, họ đồng loạt nhìn sang, lớp phấn nền dày cộp không che được quầng thâm dưới mắt, hàng mi giả rung lên như cánh bướm đêm sắp chết.

Có kẻ huýt một tiếng sáo nhớp nháp, bàn tay với móng sơn đỏ tươi cong lên chỉ về phía Cố Huống: "Anh đẹp trai, đến giải quyết "chuyện ấy" à?" Nói xong, gã nhếch môi cười, để lộ chiếc răng nanh đính đá, rồi đưa tay lướt qua mình và năm người đàn ông bên cạnh.

"Bọn em ai cũng "giỏi" lắm nhé, anh muốn chọn ai thì chọn, hoặc là... chơi chung cũng được."

Cố Huống không đáp, ánh mắt cậu lướt qua căn phòng ngập ngụa du͙© vọиɠ vẩn đυ.c, cuối cùng dừng lại ở bóng người mặc váy đang đứng trong góc.

Bóng người bên cửa sổ giống như một bức tranh màu nước bị mưa làm nhòe, mờ ảo hiện lên trong góc phòng khói thuốc lượn lờ.

Ánh nắng xuyên qua ô cửa sổ bẩn thỉu, rọi xuống, bao bọc lấy anh trong một vầng sáng hư ảo, như thể có thể tan biến bất cứ lúc nào.

Rất gầy. Đó là ấn tượng đầu tiên của Cố Huống về người đàn ông ấy. Là người có một làn da trắng bệch.

Không đợi Cố Huống kịp nhìn kỹ mặt, một người mặc áo ba lỗ lưới, mắt tô màu tím đã khoác vai cậu.

Ngay khoảnh khắc da thịt chạm nhau, cậu ngửi thấy mùi hương hoa quả ngọt gắt hòa cùng mùi thuốc lá phức tạp trên cổ tay đối phương, dạ dày bất giác co thắt lại.

"Anh đẹp trai à..." Gã mắt tím kéo dài giọng một cách nhớp nháp, tay kia định sờ lên ngực Cố Huống.

"Thấy anh tuấn tú thế này, hay là vui vẻ với em một chút?" Gã chớp hàng mi giả dính đầy kim tuyến, khóe môi cong lên một nụ cười mờ ám.

"Em "hút" giỏi lắm đấy nhé."

Nói rồi, đôi mắt kẻ viền đậm của gã đầy ẩn ý liếc xuống, nhìn quanh eo Cố Huống. Gã cố tình ép giọng cho thật a dua, nghe a ái õng ẹo.

"Ha ha ha!" Mấy gã đàn ông nằm liệt trên sofa phía sau phá lên cười. Một kẻ trong số đó với đôi môi tô son đỏ choét á lên: "Anh đẹp trai đừng tin nó! Tuần trước có ông khách quay lại bị giang mai đấy!"

Gã mắt tím quay lại chửi lại: "Mẹ mày, đừng nói bậy!" Rồi lại quay sang, nở nụ cười quyến rũ, ngón tay đã không yên phận mà luồn vào cổ áo Cố Huống.

"Đừng nghe bọn nó nói bừa, kỹ thuật của em tốt lắm, lại còn sạch sẽ nữa, bọn nó mới có bệnh đấy."

Cố Huống híp mắt, nhếch mép: "Vậy à?" Dứt lời, cậu thẳng tay chộp lấy cổ tay không an phận kia, động tác vừa nhanh vừa tàn nhẫn, quăng thẳng gã mắt tím xuống đất.

Gã mắt tím kêu "ối" một tiếng, lớp phấn dày trên mặt cũng không che được sắc mặt đỏ bừng.

"Đau, đau quá..." Giọng gã mắt tím cuối cùng cũng không còn õng ẹo nữa, để lộ chất giọng thô ráp vốn có.

Gã giãy giụa muốn ngồi dậy nhưng không được, chiếc áo lưới cũng vì thế mà lại rách thêm vài đường.