Cố Huống tựa vào cột điện, cúi đầu ngậm lấy điếu thuốc, bật lửa kêu "tách" ba lần, ngọn lửa mới run rẩy bùng lên.
Tàn thuốc cuối cùng cũng được đốt cháy, cậu rít một hơi thật sâu, vị khét đắng của loại thuốc lá rẻ tiền cuộn một vòng trong phổi rồi từ từ tỏa ra qua khoang mũi.
Làn khói xanh trắng làm mờ đi đường nét của cậu, nhưng không che được vẻ u tối nơi đáy mắt. Đó là lớp rêu mốc ẩm ướt, câm lặng vì quanh năm không thấy ánh sáng, nhưng lại ngoan cố sinh sôi.
Bữa sáng nhà tù cung cấp là một bát cháo loãng, nửa cái bánh bao và vài sợi dưa muối ít ỏi. Cậu đã ăn rất nhanh, lẽ ra phải đói, nhưng giờ đây dạ dày cậu lại nặng trĩu, như thể bị nhét một cục bông, trướng lên.
Phải làm gì đây? Cậu không biết.
Vô cớ, cậu lại nghĩ đến cụm từ "làm lại từ đầu".
Tàn thuốc đã dài một đoạn, chực chờ rơi xuống. Cố Huống khẽ búng tay, tro tàn tan vào trong gió.
Vậy thì làm lại từ đầu vậy.
Tóc đã ba tháng chưa cắt. Ngày cắt tóc mỗi tháng một lần trong tù luôn là lúc ồn ào nhất.
Vài phạm nhân chen chúc trong phòng sinh hoạt, tiếng tông đơ rè rè hòa cùng tiếng quát tháo thiếu kiên nhẫn của quản giáo. Cậu thực sự lười xếp hàng, toàn kéo dài đến lúc tóc mọc che cả mắt mới chịu đi.
Cố Huống cất bước, đi về phía trước theo ký ức cũ.
Nắng đã lên, rọi xuống những vệt sáng tối đan xen trên con phố đổ nát.
Khu phố này đã trở nên xa lạ. Những quán ăn nhỏ với mùi dầu mỡ thơm nức trong ký ức giờ đã biến thành những cửa hàng mát xa với hộp đèn màu hồng.
Trụ đèn xoay của tiệm cắt tóc trông cũ kỹ lạ thường dưới ánh nắng, lớp sơn ba màu đỏ-trắng-xanh đã bong ra quá nửa.
"Giá thường 40 tệ, hội viên 70 tệ." Tờ bảng giá dán trên cửa kính. Cố Huống nhìn chằm chằm vào mấy con số đó một lúc, đột nhiên nhớ lại lời lão Trần hay nói trong tù: "Bây giờ ở ngoài toàn lừa mấy đứa thật thà thôi."
Nhưng cậu vẫn bước vào, chọn gói rẻ nhất.
Nắng không thể chiếu vào sâu trong con hẻm, không khí ẩm ướt thoang thoảng mùi mốc và mùi nướ© ŧıểυ khai nồng.
Trên cánh cửa kính xám xịt, tấm áp phích quảng cáo cũ đã phai màu, các góc cong vênh. Bên dưới, có người dùng bút lông đen nguệch ngoạc thêm một dòng "Giá thường chỉ 30 tệ, không thể bỏ lỡ", nét mực cũng đã nhòe đi vì bị nước mưa gột rửa.
Ngay trước khi đẩy cửa, qua tấm kính bám đầy dầu mỡ của năm tháng, Cố Huống lờ mờ bắt được một bóng hình lặng lẽ. Vệt nước mưa trên kính uốn lượn như giọt lệ, làm biến dạng khuôn mặt của bóng hình ấy, biến nó thành một vũng sương mờ ảo.