Phía sau vang lên tiếng khóc nức nở bị đè nén. Vợ của số 036 lao vào lòng chồng, mùi nước hoa rẻ tiền trên người bà ta đột nhiên khiến mũi Cố Huống ngứa ran.
Số 025 thì đang được cha mẹ vỗ về, người mẹ già với khuôn mặt sương gió đang run rẩy đưa tay vuốt ve vết sẹo trên mặt con trai hết lần này đến lần khác, như thể làm vậy có thể xóa nhòa nó đi.
"Sao gầy đi nhiều thế này?"
"Con ơi, con chịu khổ rồi." Họ không ngừng nói, không ngừng thút thít.
Những lời ấy lọt vào tai Cố Huống, rồi lại nhẹ bẫng bay đi.
Cậu đứng yên tại chỗ, tay phải đút vào túi quần, đầu ngón tay chạm phải mấy tờ tiền nhàu nát, tổng cộng 250 tệ, hai điếu thuốc lá bị đè bẹp dí, một chiếc bật lửa in quảng cáo của hộp đêm, và chiếc điện thoại Nokia đời cũ cho người già đã sớm hết pin.
Đó là toàn bộ gia sản của cậu.
"Lũ nhà quê các người thì biết cái gì! Bây giờ ngoài đường toàn là xe bốn bánh, toàn xe sang, một chiếc bất kỳ còn đắt hơn cả cái nhà của các người. Còn mấy tòa nhà kia nữa, cái nào cái nấy xây cao muốn chọc thủng trời!"
"Lần trước tôi vào trung tâm thành phố, thấy một cái trung tâm thương mại mới mở, chậc, các người đoán xem có bao nhiêu cái thang máy? Hơn hai mươi cái đấy!"
Giọng nói của gã côn đồ trẻ tuổi mới vào trại năm ngoái đột nhiên vang lên trong đầu cậu.
Cố Huống vẫn nhớ vẻ mặt của gã lúc đó, nhe hàm răng ố vàng mà cười, đáy mắt tràn đầy vẻ khinh miệt dành cho họ.
Lúc này, Cố Huống nhìn thị trấn nhỏ còn tồi tàn hơn cả trong ký ức của mình, cong khóe miệng, kéo ra một biểu cảm không hẳn là nụ cười.
Phía xa, bức tường ngoài của khu nhà tập thể năm tầng xám xịt đã bong tróc, để lộ lớp gạch ố vàng bên trong.
Cỏ dại mọc lên từ những vết nứt trên mặt đường bê tông. Mấy chiếc xe đạp gỉ sét loang lổ đổ nghiêng ngả ven đường, giỏ xe đọng thứ nước không biết từ đâu ra.
Thật sự không nhịn được nữa, cậu châm một điếu thuốc.
Đây là lão Trần lén đưa cho cậu trước lúc ra tù. Lão Trần đã làm việc ở xưởng may tám năm, ngón tay thô ráp như giấy nhám.
Lúc đưa thuốc, lão nhe miệng cười: "Bình thường mày làm gì có đãi ngộ này. Nhưng mà, ra ngoài được là tốt rồi, sau này phát tài đừng quên lão Trần này đấy nhé."
Thuốc lá để trong tù quá lâu, sợi thuốc đã ẩm, cầm trong tay mềm nhũn. Đây không phải loại thuốc ngon, nhưng cả đời này cậu cũng chưa từng hút loại ngon bao giờ.