Chương 18

Cố Huống lái xe qua những con phố quen thuộc. Mọi thứ trong tầm mắt cậu, gần như vẫn y hệt như lúc cậu rời đi sáu năm trước.

Trong không khí phảng phất đủ vị chua ngọt đắng cay, hòa cùng mùi khét của nhựa đường bị nắng gắt nung chảy. Ngay cả những hạt bụi trôi nổi trong không khí, cũng theo một quỹ đạo y hệt mà từ từ lắng xuống dưới ánh hoàng hôn.

Thời gian ở nơi này không trôi đi, mà lắng đọng lại, giống như lớp bụi bông tích tụ năm này qua năm khác trên xà nhà cũ.

Cố Huống đi vào trung tâm thương mại duy nhất được coi là sầm uất của cái thị trấn nhỏ này.

Chiếc áo len cao cổ màu nâu nhạt trên người ma-nơ-canh đã thu hút sự chú ý của cậu. Giữa một mảng màu xám xịt, đó là một trong số ít những sự tồn tại trông có vẻ mềm mại và ấm áp.

Cậu đưa tay vuốt nhẹ bề mặt áo, xúc cảm ấy làm cậu nhớ lại cảm giác ngưa ngáy khi ngọn tóc của Phương Tuân lướt qua mu bàn tay mình sáng nay.

Hình ảnh thiếu niên mặc bộ đồng phục đã giặt đến bạc trắng đứng trong nắng sớm lại hiện về trước mắt, lớp vải mỏng dính, cổ tay áo còn sờn cả mép.

Cố Huống tiếp tục lựa chọn, không cần nhìn giá cả, chỉ cần là thứ cậu cho rằng Phương Tuân mặc vào sẽ đẹp, liền mua hết tất cả.

Lúc thanh toán xong xoay người lại, một sắc màu thanh nhã đột nhiên chiếm lấy tầm mắt cậu.

Trong tủ kính treo một chiếc sườn xám lụa mỏng màu trắng ánh trăng, không có hoa văn thêu thùa phức tạp, chỉ đính thưa thớt vài chiếc khuy cẩn ngọc trai ở vạt áo.

Lòng bàn tay Cố Huống vô thức xoa nhẹ quai túi mua sắm. Chiếc sườn xám dưới ánh đèn phiếm lên thứ ánh sáng như nước chảy, làm cậu nhớ đến làn da trắng sứ của Phương Tuân sáng nay. Nếu được lớp vải này bao bọc lấy, có lẽ sẽ càng lộ ra vẻ bóng mịn như men gốm.

Ý nghĩ này như thủy triều dưới trăng, âm thầm dâng lên trong lòng.

Cậu hoảng hốt thấy vòng eo mảnh khảnh kia được lớp lụa mềm mại bao bọc, tấm vải khẽ phập phồng theo từng nhịp thở, tựa như mặt nước gợn sóng dưới ánh trăng bị gió đêm lay động.

Phần da thịt ẩn hiện nơi tà áo xẻ, phác họa nên một ý vị muốn nói lại thôi giữa những mảng sáng tối đan xen, vừa thanh tao lại vừa diễm lệ.

"Thưa anh, anh mua cho bà xã ạ?" Giọng nói của nhân viên bán hàng làm tan biến ảo giác.

Cố Huống thu lại suy nghĩ, túi giấy trong tay phát ra tiếng sột soạt nhỏ. Cậu không phản bác, chỉ nói: "Cứ gói lại là được."

Trời đã sắp tối, Cố Huống nhìn đồng hồ treo trên tường, phát hiện đã gần bảy giờ.

Cậu vội vàng rời khỏi trung tâm thương mại, tiện thể chọn bừa cho mình hai bộ quần áo ở một sạp hàng ven đường, trả tiền rồi lái xe về phía trường học của Phương Tuân.

Vẫn là đến muộn một chút.

Dưới gốc đa già, Phương Tuân đã lẳng lặng đứng chờ.

Thời tiết oi bức, gương mặt tái nhợt của thiếu niên bị nắng hun cho ửng lên một lớp hồng mỏng, giống như phấn hồng loang trên nền sứ trắng.

Ánh mặt trời xuyên qua kẽ lá, đổ xuống người anh những vệt sáng tối loang lổ, càng phác họa nên bóng hình đơn bạc ấy thêm phần lẻ loi.

Cố Huống bước nhanh đến trước mặt Phương Tuân, đưa tay áp lên gò má nóng hổi của anh. Hơi ấm của ánh mặt trời còn vương lại trên da thịt thiếu niên làm bỏng rẫy lòng bàn tay cậu: "Đứng bao lâu rồi?"

Phương Tuân ngước mắt nhìn cậu, hàng mi ươn ướt dưới ánh hoàng hôn trong suốt như cánh bướm, trong mắt giấu đi niềm vui mừng rụt rè: "Không lâu đâu ạ, vừa mới tan học thôi."

Lời nói ra rất ngoan ngoãn, nhưng không thể qua được mắt Cố Huống. Ngọn tóc thiếu niên đã bị mồ hôi làm cho hơi bết lại, sau lưng áo đồng phục thấm ra một vệt nước sẫm màu, rõ ràng là đã đợi rất lâu rồi.

Bóng cây đa chầm chậm dịch chuyển trên mặt đất. Phương Tuân lặng lẽ nhích lại gần Cố Huống nửa bước. Thật ra anh đã đứng đợi ở đây từ lúc chuông tan học vừa reo, nhìn bóng cây từ phía tây từ từ bò đến dưới chân mình.

Mỗi một tiếng chuông xe đạp vang lên đều làm tim anh nảy lên, rồi lại từ từ chìm xuống khi thấy một người lạ đi qua.

Mãi cho đến khi bóng hình quen thuộc ấy cuối cùng cũng xuất hiện.

Cố Huống thật sự đã đến, anh thật sự rất vui.

Cổ họng Cố Huống nghẹn lại, cậu gạt đi lọn tóc mái bết dính trên cổ Phương Tuân: "Xin lỗi, tôi..."

Phương Tuân đưa tay lên che miệng cậu lại, không cho cậu xin lỗi: "Anh có thể đến là tôi đã vui lắm rồi, đừng nói xin lỗi."

Cố Huống cúi đầu, đôi môi mỏng khẽ lướt qua đầu ngón tay Phương Tuân. Là một nụ hôn, rất nhẹ.

Người thiếu niên đột nhiên run lên, như bị bỏng mà rụt ngón tay lại. Vệt đỏ ửng như một giọt phấn hồng nhỏ vào nước trong, bắt đầu loang ra từ đầu ngón tay vừa được hôn, men theo xương cổ tay mảnh khảnh đi lên, nhanh chóng lan khắp toàn thân.

Không đợi Phương Tuân hoàn hồn sau sự thân mật bất ngờ, Cố Huống đã cúi người xuống, giữ lấy gáy anh, hôn lên đôi môi ấy giữa trời chiều rực rỡ.

Cánh môi của thiếu niên vẫn còn mang theo hơi ấm của ánh mặt trời, mềm mại đến mức làm tim Cố Huống rung lên.

Một nụ hôn kết thúc, Cố Huống ôm chặt người vào lòng, cảm nhận được nhịp tim dồn dập của Phương Tuân. Cậu áp vào vành tai nóng hổi của thiếu niên, giọng nói khàn khàn: "Tôi muốn hôn cậu, tôi có thể hôn cậu không?"

Dừng một chút, cậu lại khẽ cười bổ sung: "Không phải tôi không tôn trọng ý muốn của cậu..." Đầu ngón tay cậu lướt qua khóe mắt ướŧ áŧ của Phương Tuân: "Mà là đôi mắt cậu đã nói cho tôi biết, cậu rất tình nguyện."