Cố Việt há miệng, nhưng vẫn chỉ phát ra được vài hơi thở ngắn ngủi. Hắn quá sợ, sợ Cố Huống lỡ miệng nói ra chuyện năm đó.
"Không biết cũng là bình thường." Cố Huống đột nhiên lên tiếng, giọng điệu bình tĩnh: "Tôi trước đây vẫn luôn ở nơi khác, công việc bận quá, Cố Việt cưới vợ cũng không về kịp. Bây giờ mới thu xếp được chút thời gian, hy vọng Cố Việt đừng trách tôi."
Tô Tiếu dường như đã tin, thầm lườm Cố Việt vẫn đang im thin thít như con chim cút: "Thì ra là vậy, thảo nào trước giờ không nghe anh ấy kể. Anh ấy ấy à, bụng dạ hẹp hòi lắm."
Cố Việt đứng bên cạnh nghe hai người họ qua lại vài câu, cuối cùng cũng ổn định lại tinh thần. Hắn hít sâu một hơi, giọng nói vẫn còn hơi run: "Tô Tiếu, em vào nhà trước đi, anh có chuyện muốn nói với anh trai."
Tô Tiếu nhìn thân hình nhỏ con của Cố Việt, rồi lại liếc sang dáng người với cơ bắp ẩn hiện dưới lớp áo của Cố Huống, lo lắng dặn dò: "Hai người phải nói chuyện đàng hoàng đấy nhé, đừng có đánh nhau." Lúc đi còn không quên quay lại lườm Cố Việt một cái, ánh mắt đầy vẻ cảnh cáo.
Cố Huống không có tâm trạng hàn huyên, vừa rồi nói nhiều với Tô Tiếu như vậy chỉ là không muốn cô nghĩ ngợi lung tung, dù sao Tô Tiếu cũng là một cô gái tốt.
Giờ cô gái ấy đã đi rồi, cũng không cần phải diễn nữa. Cậu nhìn bộ dạng co rúm của Cố Việt, nhíu mày: "Nói đi, Phương Tuân là thế nào?"
Cố Việt rõ ràng ngẩn ra, vô thức mấp máy môi vài cái. Một lúc lâu sau, hắn mới lục ra được cái tên này trong đầu: "Phương Tuân à, à, cái thằng đĩ đứng đường..."
Nói được nửa chừng, hắn đột nhiên thoáng thấy ánh mắt Cố Huống sa sầm lại, vội vàng sửa miệng: "Phương Tuân ấy ạ, là một người rất đáng thương, không ai chịu cho cậu ta ở, em liền nhớ đến căn nhà ở khu cũ."
"Tiền thuê bao nhiêu?" Cố Huống mất kiên nhẫn cắt ngang.
"Một tháng năm trăm." Cố Việt sợ đến co rúm cổ lại, đúng là hèn thật sự.
"Cậu ta thuê bao lâu rồi?"
"Cậu ta không nói thuê bao lâu." Giọng Cố Việt càng lúc càng nhỏ: "Bởi vì không có tiền nên cứ trả từng tháng một."
Cố Huống trực tiếp móc từ trong ba lô ra năm nghìn tệ ném lên bàn: "Đây là tiền nửa năm."
Cố Việt không đoán được ý của anh trai mình, cẩn thận hỏi: "Anh, ý anh là cậu ta phải đi à?" Hắn cất tiền vào túi rồi mới nhớ ra căn nhà này rốt cuộc là của ai, lại cười làm lành: "Anh, nhà này vốn là của anh mà, anh đưa tiền em cũng không dám nhận."
Cố Huống ném cho hắn một ánh mắt "đừng nhiều lời", Cố Việt lập tức im bặt.
Giải quyết xong chuyện nhà cửa, Cố Huống đi thẳng ra ngoài, thật sự lười nói với Cố Việt thêm một câu vô nghĩa nào nữa.
Thị trấn quá lạc hậu, thỉnh thoảng mới có vài chiếc ô tô chạy qua.
Cố Huống chậm rãi đạp xe, suy nghĩ về những việc cần làm sắp tới.
Một đám nhóc choai choai tóc nhuộm đủ màu mè, ngông nghênh lạng lách trên những chiếc xe điện lướt qua bên cạnh cậu.
Một đứa trong số đó liếc nhìn chiếc xe đạp cũ nát của cậu, lớn tiếng cười nhạo: "Đồ nhà quê bần tiện." Thậm chí còn giơ ngón giữa về phía cậu.
Tính tình Cố Huống đã bị mài mòn đi không ít, cậu không còn như trước đây tùy tiện vớ lấy chai rượu ném vào người khác nữa, chỉ lạnh lùng liếc nhìn đám nhóc rời đi, trong lòng suy tư, Phương Tuân cũng trạc tuổi bọn chúng, liệu có thấy chiếc xe này bần tiện không.
Ba giờ sau, cửa cuốn của một xưởng sửa xe ở ngoại ô "rầm" một tiếng kéo lên. Cố Huống đứng dưới ánh đèn tù mù, tháo đôi găng tay dính đầy dầu máy đen kịt, tiện tay ném vào thùng rác bằng sắt tây trong góc.
Tiếng "cộp" trầm đυ.c vang lên rõ mồn một trong nhà xưởng trống trải.
Ông chủ từ trong bóng tối đi ra, cây cờ lê trong tay tùy ý gõ vào bình xăng của một chiếc xe máy, phát ra tiếng "leng keng" giòn giã.
"Thấy cậu cũng phụ sửa xe..." Ông ta nhổ đầu lọc thuốc trong miệng ra, dùng đế giày dụi tắt: "Giảm giá cho cậu 30%, một vạn mang đi đi."
Cố Huống không vội trả lời: "Lão Tạ..." Sau đó xoay người, dựa nghiêng vào chiếc xe máy: "Tôi thấy một vạn này, e là không phải giá gốc đâu nhỉ?"
"Sao có thể..." Ông chủ khoa trương dang tay: "Lừa ai chứ không thể lừa người quen được."
Cố Huống cũng không vạch trần, trước tiên vươn tay xin một điếu thuốc rồi châm lửa, rít một hơi thật sâu, rồi từ từ nhả ra làn khói, khiến gương mặt cậu lúc sáng lúc tối, không rõ biểu cảm.
Cậu thờ ơ nói: "Lão Tạ à..."
Giọng cậu xuyên qua làn khói: "Mấy năm không gặp ông vẫn tốt bụng như vậy, lần sau nhất định phải mời ông một bữa ra trò mới được."
Sự im lặng bao trùm nhà xưởng. Một lúc lâu sau, ông chủ bực bội gãi đầu: "Được rồi, được rồi, cậu đừng có khích bác tôi nữa, bảy nghìn, lấy đi cho nhanh."
Cố Huống khẽ cười một tiếng, dụi tắt nửa điếu thuốc còn lại: "Cảm ơn."
Ngay sau đó cậu vắt chân lên xe, chiếc xe máy phát ra tiếng nổ trầm thấp. Ông chủ đột nhiên nắm lấy tay lái, những ngón tay loang lổ dầu máy để lại vài vệt mờ trên kim loại. "Cố Huống, gần đây thế nào? Cuộc sống ổn chứ?"
Lời vừa ra khỏi miệng ông ta đã hối hận, câu hỏi này quá khách sáo.
Cố Huống nhướng mày, cố tình kéo dài giọng, ra vẻ bất cần đời: "Mấy năm không gặp, sao lại trở nên sến sẩm thế?"
"Thằng nhóc thối..." Ông chủ buông tay, giả vờ muốn đá vào bánh sau xe: "Đáng lẽ phải lấy thêm của mày hai nghìn mới phải."
Cố Huống đột nhiên nghiêm mặt lại: "Cuộc sống à..." Tiếng động cơ đột ngột gầm lên: "Sống kiểu nào mà chẳng phải là sống." Âm cuối bị nhấn chìm trong tiếng nổ vang dội.
"Cảm ơn vì chiếc xe."
Ông chủ bị một làn khói xe phả vào mặt, vừa ho vừa chửi: "Thằng nhóc thối."