Cố Huống đứng trong căn phòng cho thuê chật hẹp, lôi ra một chiếc ba lô màu đen cũ mèm từ gầm tủ, rồi cho hết tiền vào trong.
Lúc sắp bước qua ngưỡng cửa, cậu lại nhớ đến bát mì mà Phương Tuân đã nhắc tới ban sáng. Bước chân cậu khựng lại, rồi xoay người đi về phía bếp.
Bát mì đã hơi trương, trên mặt nước nổi lên vài vệt dầu. Cố Huống tiện tay vớ lấy đôi đũa, ba bốn miếng đã ăn sạch sẽ.
Cậu nhìn chằm chằm vào chiếc bát không, hiếm khi thất thần một lúc. Cậu nghĩ, sau này vẫn là nên tự mình nấu cơm thì hơn.
Vốn dĩ cậu định đi thẳng đến trung tâm thương mại, nhưng còn chuyện chủ nhà chưa giải quyết xong, nên cậu rẽ một vòng, đi đến chỗ của Cố Việt.
Cố Huống vừa mới dựng chiếc xe đạp bên tường sân, cánh cửa đã "két" một tiếng tự mở ra. Một cô gái tết hai bím tóc dày bước ra, áng chừng mười bảy, mười tám tuổi, mắt hạnh má đào, trông rất xinh xắn đáng yêu.
Trên mặt cô còn dính chút bột mì. Thấy trước cửa có người lạ, cô hỏi: "Anh là...?"
Ánh mắt Cố Huống lướt qua chữ Hỷ còn mới tinh trên cửa, kim tuyến lấp lánh dưới ánh mặt trời. Hồ dán còn chưa khô hẳn, một góc giấy bị vênh lên.
Cậu liền biết thân phận của cô gái này, bèn mở miệng: "Tôi là Cố Huống, đến tìm Cố Việt."
Cô gái lặng lẽ đánh giá cậu. Người này vóc dáng cực cao, mắt một mí, sống mũi thẳng, vốn là một gương mặt tuấn tú, nhưng trên xương mày lại có một vết sẹo mờ, tô thêm vài phần vẻ dữ tợn.
Ban đầu cô còn lo là kẻ thù đến báo oán, nhưng nghe người tới và Cố Việt cùng họ Cố, đoán chừng có thể là họ hàng gì đó, nhưng tướng mạo hai người lại hoàn toàn không giống nhau. Nên cô đành phải cẩn thận nói: "Anh Cố Việt vừa mới ra ngoài, chắc phải một lúc lâu nữa mới về. Hay là anh vào nhà ngồi chờ trước nhé?"
Cố Huống khẽ "ừ" một tiếng, bước qua ngưỡng cửa. Ánh mắt cậu lướt qua bức tường vừa được quét sơn mới tinh, trên cửa sổ còn dán những hoa giấy chữ "Hỷ" chưa gỡ hết.
Chiếc chăn cưới màu đỏ thẫm được phơi trên sào tre trong sân, khẽ đung đưa theo gió, khắp nơi đều toát lên vẻ vui mừng của một đám cưới mới.
Cô gái tìm cho cậu một chiếc ghế, lại rót một cốc nước. Cô thật sự sợ Cố Huống đến gây sự, bèn nhỏ giọng thăm dò: "Anh tìm anh Cố Việt có chuyện gì không ạ?"
Ngay sau đó lại sợ Cố Huống không trả lời, liền nói thêm: "Em tên là Tô Tiếu. Anh Cố Việt chắc còn lâu mới về, nếu anh không muốn chờ, có thể nói trước với em, đợi anh ấy về em sẽ nhắn lại."
Cố Huống không nhắc đến việc họ là anh em, chỉ nói: "Tôi là bạn của cậu ấy, cũng không có chuyện gì lớn, tôi ở đây chờ là được."
Tô Tiếu mấp máy môi, cuối cùng chỉ đáp một tiếng "Vâng".
Lời còn chưa dứt, trong sân đã vang lên tiếng gọi đầy phấn khởi của Cố Việt: "Vợ ơi, hôm nay thời tiết đẹp, anh thấy chúng ta nên xuất phát sớm một chút, chiếm một sạp hàng tốt."
Tô Tiếu nghe thấy tiếng Cố Việt, trên mặt lộ ra vẻ vui mừng, nhưng lại để ý trong nhà còn có người lạ, bèn nói: "Anh Cố Việt về rồi, em đi gọi anh ấy vào."
Trong sân vang lên tiếng nói chuyện thì thầm, giọng Tô Tiếu hạ thấp mang theo vẻ lo lắng: "Gần đây anh có trêu chọc ai không đấy? Bình thường ba tháng trời chẳng có ai đến tìm một lần, sao hôm nay lại..."
Giọng Cố Việt lộ ra vẻ mờ mịt: "Tổ tông của anh ơi, ngày nào anh cũng cắm đầu làm việc em đều thấy cả mà, làm gì có thời gian đi trêu chọc ai."
Cố Huống thấy hai người còn định nói tiếp, liền trực tiếp đứng dậy đi ra sân. Ánh mặt trời quá gắt, cậu đưa tay lên che, gọi một tiếng: "Cố Việt."
Hai người trong sân đồng thời quay đầu lại. Tay Cố Việt còn xách theo nửa túi rau, sau khi nhìn rõ mặt người tới, nụ cười chợt đông cứng lại, túi rau rơi loảng xoảng xuống đất.
Tô Tiếu thấy vậy, trong lòng thầm kêu không ổn, xem ra đúng là đến gây sự thật rồi. Cô liếc thấy ánh mắt Cố Việt đờ đẫn ra, bèn ngầm véo mạnh vào sau eo hắn.
"Ái da." Cố Việt đau đến kêu lên, lúc này mới như tỉnh mộng mà gọi một tiếng: "Anh." Giọng hắn càng lúc càng nhỏ, cuối cùng gần như chỉ còn là hơi thở.
Hắn chỉ nhìn chằm chằm vào đống rau rơi vãi trên đất, không dám ngẩng đầu lên đối diện với Cố Huống.
Kể từ sau khi cha mẹ nuôi qua đời, hắn vẫn luôn rất hận Cố Huống. Tiền thì cứ nhận một cách thản nhiên, nhưng sau này Cố Huống đi tù thay hắn, mối hận đó liền biến thành sợ hãi và áy náy.
Vì thế sáu năm qua, hắn chưa từng đến thăm Cố Huống một lần nào, cũng không báo cho cậu biết chuyện mình kết hôn.
Tô Tiếu cảm nhận được tay chồng mình đang run lên, những ngón tay lạnh ngắt khẽ run rẩy trong lòng bàn tay cô.
Cô thấy yết hầu Cố Việt khó khăn trượt lên xuống vài cái, môi mấp máy nhưng chỉ bật ra được vài tiếng thở dốc.
"Cố Việt..." Cô siết nhẹ những ngón tay cứng đờ của chồng, cố tình cất giọng vui vẻ hỏi: "Sao em không nghe anh nhắc đến có anh trai nào nhỉ? Còn không mau giới thiệu cho em đi."