Cố Huống chống một chân xuống đất, chiếc xe đạp vững vàng dừng lại dưới bóng cây ngô đồng.
Giữa những vệt sáng tối đan xen, cậu thấy trên hàng mi rũ xuống của Phương Tuân vẫn còn vương lại vệt ẩm ướt chưa khô, phản chiếu những tia sáng vụn vỡ dưới ánh mặt trời.
"7 giờ tôi tới đón cậu." Cố Huống đưa tay, ngón cái lướt qua đuôi mắt nóng hổi của Phương Tuân, lau đi vệt ẩm ướt ấy.
Động tác của ngón cái rất nhẹ, lại làm người thiếu niên run lên, vành tai tức khắc ửng lên một màu hồng nhạt, ngay cả cổ cũng nhiễm một sắc hồng phơn phớt.
Tiếng "Vâng" nhẹ đến mức gần như không nghe thấy, mang theo âm mũi khe khẽ.
Cố Huống cúi đầu, ánh mắt dừng lại trên xoáy tóc nho nhỏ trên đỉnh đầu Phương Tuân.
Dưới nắng sớm, những sợi tóc mềm mại của thiếu niên ánh lên. Thật ra Phương Tuân cũng không thấp, cao một mét tám, dáng người gầy dong dỏng, chỉ là Cố Huống quá cao mà thôi.
Gió nhẹ thổi qua, mang đến mùi bồ kết thoang thoảng trên người anh. Cố Huống rũ mắt nhìn Phương Tuân đang ửng hồng cả người, cảm nhận sự ngưa ngứa của hàng mi còn vương lại nơi đầu ngón tay, không nhịn được trêu chọc: "Sao còn ngẩn ra đấy, muốn tôi ôm cậu vào trong à?"
Thật ra cậu rất muốn bế anh vào trong. Nếu không phải có bảo vệ gác cổng, cậu chỉ hận không thể đưa Phương Tuân đến tận chỗ ngồi trong lớp học.
Cái thằng nhóc chân thọt này, không biết mỗi ngày phải leo bao nhiêu bậc thang, chỉ nghĩ đến thôi đã khiến l*иg ngực Cố Huống nhói lên khó chịu.
Phương Tuân nghe vậy liền ngẩng đầu, giọng điệu khẩn trương, có chút lắp bắp: "Bảo vệ không, không cho đâu ạ, trường học... tương đối nghiêm."
Cố Huống khẽ bật cười, cố tình ghé sát lại gần hơn một chút: "Ồ?" Cậu kéo dài giọng, trong thanh âm mang theo sự vui vẻ rõ rệt: "Vậy ý cậu là, nếu bảo vệ cho phép thì cậu sẽ đồng ý để tôi bế vào trong?"
Phương Tuân rõ ràng khựng lại một chút. Khác với cậu thiếu niên rụt rè nhút nhát trước đây, bây giờ anh đã có thêm vài phần sức sống.
Chỉ thấy anh bực bội tròn xoe mắt, giọng cũng cao lên một chút: "Làm gì có, tôi rõ ràng không có ý đó." Cái dáng vẻ tức giận ấy, trông hệt như một con mèo bị dẫm phải đuôi.
Ý cười nơi đáy mắt Cố Huống càng sâu hơn. Cậu thong thả đứng thẳng người dậy, hai tay đút túi quần, nhưng ánh mắt từ đầu đến cuối vẫn khóa chặt trên mặt Phương Tuân: "Xem ra bây giờ tôi vô dụng rồi..."
Cậu cố tình thở dài, giọng nói ép xuống cực thấp: "Lúc tôi không có ở đây, nhất định phải nhớ giữ mình cho kỹ đấy. Buổi tối tôi sẽ đợi ở đây, cậu nhất định phải đến."
Lời trêu chọc cố ý này lọt vào tai Phương Tuân, nóng đến mức làm cả người anh như bốc cháy.
Thiếu niên há miệng, lại vì vụng về mà không biết phải phản bác ra sao, cuối cùng chỉ có thể bực bội gọi một tiếng: "Cố Huống!"
Trong lòng Cố Huống không có nửa điểm áy náy, ngược lại còn rất vui vẻ, cảm giác này là sao nhỉ, cứ như con dâu nuôi từ bé nhà mình cuối cùng cũng lớn rồi vậy.
Không nhịn được, cậu lại vươn tay ra, nhẹ nhàng véo véo lên chút thịt mềm trên má anh.
Xúc cảm ấm áp mềm mại, hệt như một chiếc bánh gạo nếp vừa mới hấp xong.
Cố Huống nén lại xúc động muốn nắn thêm một cái, ra vẻ nghiêm túc nói: "Vậy tôi đi đây, nhất định phải nhớ ăn hết bữa sáng."
Phương Tuân bị đυ.ng chạm bất ngờ làm cho giật mình rụt cổ lại, chui tọt vào trong cái mai rùa của mình, lí nhí đáp: "Vâng."
Hai người im lặng đứng một lát. Phương Tuân nhẩm tính nếu còn đứng nữa sẽ bị muộn học, đang định mở miệng tạm biệt thì lại bị Cố Huống cắt ngang: "Này, Tiểu Phương Tuân, đến lúc đó tôi liên lạc với cậu thế nào?"
Tiểu Phương Tuân là cái gì chứ, cậu đúng là trêu người đến quen miệng rồi, quên cả lời định nói.
Cố Huống muốn cười to, nhưng lại e dè vì mặt Phương Tuân thật sự quá mỏng, chỉ có thể khẽ cười một tiếng, chỉ vào cây đa ở phía xa: "Tôi sẽ ở đó chờ cậu, nhất định phải đến đấy nhé."
Đầu Phương Tuân cúi càng thấp hơn, những lọn tóc mái lòa xòa trên vành tai ửng đỏ.
Anh mơ hồ "Vâng" một tiếng, lúc xoay người, vạt áo đồng phục vẽ ra một đường cong hoảng loạn.
Ánh nắng xuyên qua vành tai mỏng manh của anh, chiếu rọi mảng màu đỏ đến mức gần như trong suốt.
"Sao ngay cả một lời tạm biệt cũng không nói." Giọng Cố Huống đuổi theo sau, mang theo ý cười không giấu được, làm Phương Tuân giật mình khựng lại. Thiếu niên cứng người tại chỗ vài giây, cuối cùng cũng từ từ quay người lại.
Gió sớm thổi qua, vén lên phần tóc mái trên trán Phương Tuân, để lộ ra đôi mắt ướŧ áŧ của anh. Dù gương mặt vẫn còn nóng bừng, anh lại rất nghiêm túc nhìn thẳng vào đáy mắt Cố Huống, khẽ mở môi: "Tạm biệt."
Hai chữ nói ra vừa nhẹ vừa mềm.
Cố Huống nhìn bóng lưng Phương Tuân xa dần, nụ cười nơi khóe miệng cũng từ từ thu lại.
Bóng dáng thiếu niên đã biến mất ở khúc quanh của dãy nhà học, nhưng vẫn như cũ để lại một dấu ấn rõ nét trong đáy mắt và cả trái tim cậu.
Cái dáng đi hơi khập khiễng ấy, như thể đang giẫm lên tim cậu vậy.
Cậu xoay người dắt xe đạp đi ra ngoài, đốt ngón tay vô thức gõ lên tay lái. Bóng cây đa già lay động trên mặt đất. Cậu vốn định đi tìm việc, nhưng giờ lại đổi ý, muốn về nhà lấy thêm chút tiền.
Hình ảnh lão Lý đầu chân thọt trong tù hiện về trước mắt. Mỗi khi đến ngày mưa dầm, lão già đó lại co ro trong góc phòng giam mà rên la không ngớt, trán rịn đầy mồ hôi, là cái dáng vẻ đau đến tột cùng.
Yết hầu Cố Huống trượt lên xuống, dạ dày dâng lên một trận chua xót. Cậu không biết chân Phương Tuân bị thương như thế nào, nhưng chỉ cần nghĩ đến việc thiếu niên cũng có thể đau đớn đến co người lại như vậy, tim cậu liền thắt lại đến hoảng hốt.
Trên đường về, cậu tính toán sẽ đi mua một ít thuốc dán loại tốt nhất, sau này còn phải đưa Phương Tuân đi gặp bác sĩ giỏi nhất.
Nghĩ đi nghĩ lại, gió thổi qua bên tai, cậu phảng phất lại thấy được dáng vẻ hơi loạng choạng khi đi đường của Phương Tuân, đoạn mắt cá chân gầy guộc lộ ra từ ống quần đồng phục, trông yếu ớt lạ thường trong gió.
Đúng rồi, không chỉ có thuốc, còn phải mua cho anh mấy bộ quần áo thật tốt.