Chương 14

Cố Huống đột ngột rụt tay về, nhưng hơi ấm còn vương lại trong lòng bàn tay mãi không tan. Cậu qua quýt chùi tay vào ống quần, mặt có chút nóng lên.

Làm xong một loạt hành động trôi chảy đó, cậu lại ngẩn người, bực mình vì vừa rồi lại không hỏi ý kiến Phương Tuân.

Lỡ như Phương Tuân nghĩ mình ghê tởm, kỳ thị mình thì phải làm sao.

"Tôi..." Cậu há miệng định giải thích, giọng nói khô khốc.

"Tấm đệm rất mềm, cảm ơn anh, Cố Huống." Phương Tuân nhẹ nhàng vỗ vỗ lên tấm đệm ở gác ba ga, ngẩng đầu nhìn cậu cười, đôi mắt cong lên một đường cong xinh đẹp.

"Thích là được rồi." Cố Huống không dám nhìn Phương Tuân nữa, chỉ nhìn chằm chằm vào một sợi chỉ bung ra trên tấm đệm: "Sau này sẽ để cậu ngồi trên thứ tốt hơn." Nửa câu sau giọng rất nhỏ, là Cố Huống tự nói cho mình nghe.

Phương Tuân không nghe rõ nửa câu sau, anh vươn tay, đầu ngón tay khẽ chạm vào mu bàn tay Cố Huống: "Rất thích, cảm ơn anh."

Cố Huống ngồi lên xe, giữ vững tay lái. Phương Tuân cẩn thận ngồi nghiêng lên, ngón tay hờ hững vịn vào mép yên xe.

"Ôm chặt tôi." Cố Huống mở miệng, lưng bất giác thẳng lên một chút. Cảm nhận được người phía sau từ từ vòng tay qua ôm lấy eo mình, cậu mới bắt đầu đạp xe.

L*иg ngực Phương Tuân nhẹ nhàng áp vào lưng cậu. Cố Huống từ từ cảm nhận được hơi thở của người phía sau, nhàn nhạt, ấm áp, giống như thủy triều lên xuống.

Gió sớm lướt qua, mang theo mùi xà phòng thoang thoảng trên người Phương Tuân đến chóp mũi Cố Huống.

Đó là loại xà phòng trắng bình thường nhất, nhưng lại hòa cùng hơi thở sạch sẽ đặc trưng của thiếu niên, làm Cố Huống liên tưởng đến những sợi bông đã được phơi qua nắng.

Phương Tuân chỉ đường, Cố Huống lắng nghe.

Bánh xe lăn qua những vệt bóng cây loang lổ. Thỉnh thoảng Cố Huống lại cố tình tránh những đoạn đường bằng phẳng, chuyên chọn những con đường lát sỏi để đi.

Xe hơi xóc nảy, cánh tay Phương Tuân liền siết chặt hơn một chút, áp vào bên hông cậu qua lớp áo.

Khóe miệng Cố Huống bất giác nhếch lên, rồi lại nhanh chóng mím lại, giữ vẻ mặt chuyên tâm đạp xe.

Mùi thơm từ quán ăn sáng bay tới, Cố Huống chống một chân xuống đất dừng xe, quay đầu nhìn Phương Tuân: "Có đói không?"

Nói rồi cũng không đợi anh trả lời, cậu đã dựng xe đi về phía quán.

Nắp xửng hấp được nhấc lên, hơi nước trắng xóa bốc lên mù mịt, bóng dáng Cố Huống ẩn hiện trong làn hơi nóng.

Phương Tuân thấy cậu móc ra những tờ tiền nhàu nát, chỉ vào xửng hấp khoa tay múa chân gì đó. Khi bà chủ cười cho vào túi chiếc quẩy thứ tư, Cố Huống vẫn cố chấp chỉ vào mẻ bánh đường vừa mới ra lò.

"Ăn không hết đâu..." Lời Phương Tuân còn chưa dứt, trong lòng đã bị nhét cho đầy ắp. Cốc sữa đậu nành nóng hổi áp vào ngực, nóng đến mức l*иg ngực cũng ran lên.

Cố Huống mua quá nhiều, hai người họ chưa chắc đã ăn hết.

Ánh mắt Cố Huống dừng trên người Phương Tuân, như có sức nặng hữu hình, giọng điệu cũng vô cùng nghiêm túc: "Đều mua cho cậu hết đấy. Cậu gầy quá, lúc bế cậu, tôi có cảm giác mình đang bắt nạt một con mèo con, mà còn là loại cho ăn thế nào cũng không mập."

Ánh mắt cậu quá nóng bỏng, Phương Tuân cảm thấy vành tai và mặt mình như sắp bị hơi nóng từ túi đồ ăn sáng trong lòng đốt cháy, đành phải hoảng loạn rũ mi, khẽ đáp một tiếng: "Vâng ạ."

Cố Huống nhìn gương mặt thiếu niên bị hơi nóng hun cho ửng hồng, phơn phớt như cánh đào đầu xuân.

Biết Phương Tuân hay ngượng, cậu không trêu nữa, đi lên phía trước đạp xe.

"Cậu phải ăn cho hết." Giọng Cố Huống lại lần nữa truyền đến trong gió.

"Vâng." Phương Tuân nhẹ giọng đáp lời.

"Cậu mấy giờ tan học, tôi đến đón cậu." Đốt ngón tay Cố Huống gõ gõ lên tay lái, mang theo một ý vị không cho phép từ chối.

Phương Tuân mím môi, dường như muốn nuốt xuống sự ngượng ngùng. Anh thật sự không muốn làm phiền người khác: "Không cần đâu ạ, còn phải học tối nữa, muộn lắm."

Cố Huống dừng xe, chống một chân xuống đất rồi quay người lại. Bóng cậu hoàn toàn bao trùm lấy người thiếu niên ngồi sau, ngược sáng chỉ có thể thấy rõ đường quai hàm căng cứng.

"Cậu chỉ cần nói cho tôi biết mấy giờ tan học là được, chuyện khác không cần bận tâm, muộn mấy tôi cũng đến."

Phương Tuân lại cảm thấy mặt nóng ran, anh vô thức xoa cốc sữa đậu nành trong lòng, im lặng một lúc lâu mới nói: "Bảy giờ ạ."

Nói xong lại vội vàng bổ sung: "Nhưng thật sự không cần đâu ạ."

Cố Huống "Ừm" một tiếng, trong lòng thật sự muốn bật cười. Vừa mới còn nói phải học buổi tối, hóa ra là nói dối, Phương Tuân chỉ là không muốn làm phiền cậu mà thôi.

Phương Tuân ngơ ngẩn nhìn tấm lưng Cố Huống. Bờ vai của người đàn ông dưới nắng sớm tạo thành một đường cắt gọn gàng, áo bị gió thổi bay, phác họa nên vòng eo gầy mà rắn chắc.

Đang nhìn thì lại bị giọng nói của Cố Huống kéo về.

Cố Huống nhả từng chữ rất chậm, rất nặng. Cậu nói: "Cậu không cần cho rằng tôi sẽ thấy phiền phức, cũng không cần cho rằng cậu là gánh nặng đối với tôi, càng không cần cảm thấy áy náy. Tôi rất sẵn lòng, tôi là tự nguyện, một chút cũng không thấy phiền."

Phương Tuân gần như muốn rơi nước mắt. Anh hơi nhoài người về phía trước, nắm lấy một mảnh nhỏ vạt áo Cố Huống, trán cũng nhẹ nhàng tựa vào lưng cậu, khẽ khàng hít hà hơi thở trên người đàn ông phía trước, cũng là mùi xà phòng rẻ tiền.

Lớp vải nhanh chóng thấm ướt một mảng nhỏ ấm nóng. Cơ lưng Cố Huống lại lần nữa căng cứng, nhưng cậu giả vờ như không phát hiện, tiếp tục đạp xe, chỉ là tốc độ đã chậm đi rất nhiều.

Cậu tha thiết hy vọng khoảnh khắc này có thể kéo dài thêm một chút, lâu hơn một chút nữa.

Ánh nắng chầm chậm trôi giữa hai người, những vệt sáng vụn vỡ nhảy nhót trên nếp áo của Cố Huống, rồi lại đậu xuống đầu ngón tay Phương Tuân.

Chiếc xe đạp lăn qua con đường nhỏ phủ đầy lá rụng, ánh sáng loang lổ luân chuyển dưới bánh xe. Bóng của họ dần hòa vào nhau trong nắng sớm, được viền lên một lớp vàng mượt như nhung.

Thời gian dường như đặc quánh lại trong khoảnh khắc này, tất cả mọi thứ đều được chiếu rọi đến mông lung mà ấm áp.