Trời còn chưa sáng hẳn, Cố Huống đã mở mắt.
Do thói quen ngủ sớm dậy sớm được rèn luyện trong tù, dù tối qua gần như thức trắng, cậu vẫn tỉnh giấc khi những tia nắng đầu tiên vừa ló dạng.
Tối qua, cậu tìm thấy trong phòng mấy điếu thuốc và ba vạn tệ tiền mặt.
Thuốc đã sớm không hút được nữa, nhưng cậu vẫn rút một điếu ra ngậm giữa hai hàm răng, không châm lửa, chỉ ngậm hờ.
Cậu đã ra tù.
Nhận thức này xoay hai vòng trong đầu Cố Huống rồi mới thực sự lắng xuống.
Cậu nhìn chằm chằm vào vết nứt trên trần nhà, yết hầu trượt lên xuống, nuốt đi vị tanh của sắt gỉ đang dâng lên trong miệng.
Còn có Phương Tuân.
Tiếng động rất nhỏ thỉnh thoảng vọng ra từ gian nhà chính, nhưng cậu vẫn bắt được.
Phương Tuân đang ở ngay vách bên kia. Ý nghĩ này làm đốt ngón tay cậu cứng đờ. Vị đắng của thuốc lá lan ra giữa hai hàm răng, lúc này cậu mới nhận ra mình đã cắn nát cả đầu lọc từ lúc nào không hay.
Ánh nắng sớm lọt qua khe cửa, chiếu rọi những suy nghĩ hỗn loạn không còn chỗ trốn.
Cậu ngồi dậy, dùng đốt ngón tay day day giữa hai hàng lông mày, cố gắng xua đi những ý nghĩ thừa thãi.
Quần áo trong tủ đã không thể mặc được nữa, nên Cố Huống vẫn mặc bộ đồ của ngày hôm qua, trong lòng thầm tính toán.
Hôm nay phải đi mua vài bộ quần áo, tìm việc làm, còn phải mua ít dụng cụ để sửa sang lại căn nhà cũ nát này.
Cậu rút mấy tờ tiền mặt nhét vào túi, chuẩn bị ra ngoài.
Lúc đẩy cửa ra, cậu chạm mặt Phương Tuân.
Ánh mặt trời chiếu tới từ sau lưng Phương Tuân, viền lên dáng người thiếu niên một lớp lông tơ mềm mại.
Cố Huống nheo mắt lại, vì ánh sáng quá chói nên cậu không nhìn rõ được biểu cảm của anh.
Cậu chỉ thấy phần cổ trắng đến lóa mắt lộ ra từ bộ đồng phục, có thể thấy cả những mạch máu màu xanh nhạt, như thể có thể vỡ tung khỏi lớp da mỏng manh ấy bất cứ lúc nào.
Phương Tuân bước về phía cậu một bước. Lúc này Cố Huống mới nhìn rõ anh đang mặc đồng phục, được là phẳng phiu.
Dây cặp sách buông lơi trên vai, càng làm nổi bật lên vóc người đơn bạc của anh.
"Cậu định đi học à?"
"Trong bếp có hâm mì sợi."
Hai câu nói vang lên cùng lúc. Cố Huống ngẩn ra, Phương Tuân cũng sững lại một chút, rồi ngay sau đó mím môi, có vẻ hơi lúng túng.
"Vâng, phải đi học ạ." Phương Tuân trả lời, ngón tay vô thức mân mê quai cặp.
Cố Huống nhìn chằm chằm vào phần cổ tay áo đã giặt đến bạc trắng của anh, cổ họng đột nhiên nghẹn lại.
Cậu muốn hỏi, nếu là học sinh, tại sao còn phải đến nơi đó làm việc?
Nhưng lời đã đến bên miệng lại bị nuốt ngược vào trong. Trước đây cậu đã đủ vô lễ, đủ đáng ghét rồi.
"Tôi đưa cậu đi." Cuối cùng, cậu chỉ nói được một câu như vậy.
Phương Tuân ngẩng đầu, mấp máy môi, dường như muốn từ chối, nhưng lại có chút sợ hãi tính khí thất thường của Cố Huống, cuối cùng đành phải nhẹ nhàng gật đầu: "Cảm ơn anh."
Thật ra nói xong câu đó, Cố Huống cũng có chút xấu hổ. Bản thân cậu bây giờ ngay cả một chiếc xe cũng không có, lấy gì mà đưa người ta đi học.
Phương Tuân dường như nhận ra sự khó xử của cậu, bèn nhỏ giọng đề nghị: "Cố... Cố Huống, trường học cách đây rất gần, tôi tự mình đi xe buýt là được rồi."
Tầm mắt Cố Huống từ mặt Phương Tuân dời xuống, dừng lại trên chân anh chưa đến nửa giây rồi lập tức quay đi, xoay người vào trong sân: "Cậu cứ ở đây chờ là được."
Cậu nhớ ra trong nhà kho có để một chiếc xe đạp.
Ổ khóa của nhà kho đã gỉ sét, Cố Huống lười cả việc tìm chìa khóa, mà thật ra cậu cũng chẳng biết chìa khóa ở đâu, liền trực tiếp giơ chân đạp thẳng vào cửa.
"RẦM" một tiếng, khung cửa rung lên làm rơi xuống lả tả bụi bặm, nhưng cũng bung ra.
Chiếc xe đạp kiểu cũ "hai tám" nằm nghiêng ngả trong góc. Vì luôn được để trong kho, không bị mưa nắng dãi dầu nên chỉ bám một lớp bụi mỏng.
Cố Huống tìm một chiếc giẻ ướt, lau kỹ phần yên xe, sau đó lại đưa tay thử độ cứng của gác ba ga, nhíu mày. Cậu xoay người lôi ra một tấm đệm cũ, dùng dây thừng buộc chặt lên gác ba ga.
Làm xong tất cả, cậu đứng giữa sân gọi một tiếng "Phương Tuân". Gọi xong mới đột nhiên nhận ra điều gì, bèn ba bước thành hai quay trở vào nhà.
Phương Tuân đang ngoan ngoãn ngồi trên ghế, lúc ngẩng đầu lên còn chưa kịp phản ứng, đã bị Cố Huống một tay bế thốc lên.
Người thiếu niên thật sự quá nhẹ. Ống quần đồng phục trống rỗng, đung đưa theo từng bước chân, để lộ ra phần xương mắt cá chân gầy guộc, nhô ra một cách rõ rệt.
Cố Huống bất giác siết chặt cánh tay, rồi lại như sợ làm đau anh mà lập tức thả lỏng lực đạo.
Hơi thở của Phương Tuân nhẹ nhàng phả bên gáy cậu, mang theo hơi ấm đặc trưng của tuổi thiếu niên.
Lúc đặt Phương Tuân xuống, động tác của Cố Huống khựng lại một chút. Cậu lo rằng đặt thẳng anh lên gác ba ga sẽ bị ngã, bèn đổi ý, đặt anh đứng trên nền xi măng cạnh chiếc xe trước.
Khi buông tay, bàn tay Cố Huống hờ hững đỡ bên sườn eo anh, cách một lớp vải đồng phục, nhiệt độ nơi lòng bàn tay chạm vào có chút bỏng rẫy.