Cố Huống xoay người định đi, vạt áo lại bị níu lại nhè nhẹ. Lực kéo nhẹ đến mức gần như không cảm nhận được, lại khiến cậu phải dừng bước.
Cậu cúi đầu nhìn, đầu ngón tay tái nhợt của Phương Tuân đang cẩn trọng níu lấy vạt áo cậu.
"Thưa anh..." Giọng Phương Tuân yếu ớt như tiếng muỗi kêu, mang theo chút rụt rè và sợ sệt.
Cố Huống chau mày càng chặt hơn: "Tôi đã nói rồi, gọi tôi là Cố Huống."
Phương Tuân rụt tay về, hàng mi bất an rung động: "Cố... Cố Huống." Anh cắn môi dưới, lấy hết can đảm nói: "Anh chờ tôi một chút."
Nói xong liền chống bàn đứng dậy, xoay người đi vào trong phòng.
Lúc này Cố Huống mới để ý thấy dáng đi của Phương Tuân có gì đó không ổn. Chân phải của anh dường như không dùng được sức, mỗi bước đi đều hơi nghiêng, chân trái phải gắng sức kéo lê chân phải về phía trước.
Cậu bất giác siết chặt nắm tay, móng tay đâm sâu vào lòng bàn tay. Phương Tuân thế mà lại là một người đi khập khiễng, trước đây cậu thế mà lại không hề phát hiện. Cậu không dám nghĩ xem Phương Tuân đã sống như thế nào.
"Cố Huống, anh quên tiền ở chỗ tôi này."
Hơi thở Cố Huống đột nhiên cứng lại. Cậu để ý thấy Phương Tuân đã dùng chữ "quên".
Phương Tuân không hề nhắc đến sự thất thố và chật vật của Cố Huống ở tiệm cắt tóc hôm nay, cũng không nói đến ý nghĩa nhục nhã của số tiền đó.
Cố Huống cúi đầu nhìn anh. Chân phải Phương Tuân hơi cong, mũi chân hờ hững chạm đất, toàn bộ trọng tâm đều dồn về bên trái.
Tư thế này khiến anh trông càng thêm đơn bạc, giống như một cây sậy có thể bị gió thổi gãy bất cứ lúc nào.
"Tôi..." Cổ họng Cố Huống nghẹn lại, giọng khản đặc không ra tiếng. Cậu nhớ lại những lời mình đã nói, những việc mình đã làm với Phương Tuân ở tiệm hôm nay, trong lòng đột nhiên cuộn lên một cơn tự chán ghét mãnh liệt.
Cậu đã làm quá tệ, tệ đến mức chính bản thân cũng cảm thấy ghê tởm.
Phương Tuân thấy cậu không động đậy, có chút bối rối cắn môi dưới. Hành động này khiến đôi môi tái nhợt của anh ửng lên một chút huyết sắc, rồi lại nhanh chóng phai đi. "Đây vốn là tiền của anh, không bẩn đâu."
Nghe câu này, tim Cố Huống đau đến chết đi được, hối hận vô cùng. Cậu nhắm mắt, rồi lại lần nữa đưa tay nắm lấy cổ tay đang đưa tiền của Phương Tuân, lòng bàn tay chạm phải phần xương cổ tay nổi lên dưới làn da lạnh lẽo.
"Tôi không có ý đó, tiền này là cho cậu." Ngón cái cậu vô thức xoa nhẹ vết sẹo hồng nhạt trên cổ tay Phương Tuân: "Chuyện hôm nay, đều là lỗi của tôi, là tôi không suy nghĩ kỹ, tôi không nên làm vậy."
Sau khi Cố Huống dứt lời, căn nhà im lặng trong giây lát.
"Thế này thì coi là gì, là bố thí sao?" Một lúc lâu sau, giọng Phương Tuân mới truyền đến.
"Mẹ kiếp," Cố Huống đột ngột siết chặt tay, thấy Phương Tuân đau đến nhíu mày lại vội vàng buông ra: "Sao có thể là bố thí được, đây rõ ràng là..."
Lời cậu đột ngột im bặt.
Bởi vì Phương Tuân đang cười, không phải kiểu cười cẩn trọng lấy lòng, mà là một nụ cười chân thật, khóe mắt đuôi mày đều giãn ra.
Bên môi anh lún xuống một lúm đồng tiền nho nhỏ, đuôi mắt cũng cong lên một đường cong nhàn nhạt.
Anh đang cố ý trêu cậu. Anh không muốn làm Cố Huống khó xử.
Cố Huống ngây người nhìn nụ cười của Phương Tuân một lúc lâu, trái tim cậu vì anh mà mềm nhũn ra.
Trong phòng lại lần nữa yên tĩnh đến mức chỉ còn nghe thấy tiếng kim giây "tíc tắc" của chiếc đồng hồ treo tường kiểu cũ.
Mỗi một tiếng đều như gõ vào dây thần kinh. Ánh trăng ngoài cửa sổ bị bóng cây cắt thành từng mảnh vụn, loang lổ chiếu xuống sàn nhà giữa hai người.
"Phương Tuân..." Cố Huống mở miệng thăm dò: "Cậu và Cố Việt quen nhau như thế nào?"
Cậu không hỏi họ có quan hệ gì, vì cậu sợ sẽ nghe phải đáp án mà mình không muốn nghe.
Phương Tuân đắn đo lựa lời, chậm rãi trả lời: "Tôi là người thuê nhà ở đây, anh Cố Việt là chủ nhà. Anh ấy đồng ý cho tôi ở lại, là một người rất tốt."
Nghe được không phải là mối quan hệ mà mình tưởng tượng, Cố Huống khẽ thở phào, nhưng câu khen ngợi phía sau nghe thật quá mức chói tai.
Vì thế, cậu dùng giọng điệu cứng ngắc cắt ngang: "Được rồi, biết rồi."
Sự lạnh lùng bất thình lình làm Phương Tuân giật mình co vai lại. Anh ngơ ngác chớp mắt, rồi lại ngước lên lặng lẽ quan sát sắc mặt Cố Huống, ngón tay vô thức xoắn vạt áo, làm cho chiếc áo nhàu đi một mảng.
Cố Huống lại bắt đầu phiền não, phiền cái miệng vụng về của chính mình: "Căn nhà này thật ra là..."
"Cái gì ạ?" Phương Tuân không nghe rõ.
Cố Huống không biết là vì lý do gì, muốn nói mình mới là chủ của căn nhà này, chứ không phải thằng ngu Cố Việt kia. Nhưng khi ánh mắt cậu lướt qua góc tường ẩm mốc và vết dột trên mái nhà, cậu đột nhiên đổi ý.
"Nhà này thật sự quá nát rồi, chúng ta hoàn toàn có thể cùng nhau ở một nơi tốt hơn."
Phương Tuân nghe cậu nói, đôi mắt hơi mở to: "Cái gì ạ?"
"Ý tôi là..." Cố Huống hít sâu một hơi, lần đầu tiên trong đời thử hạ giọng mềm mỏng: "Ý của tôi là, tôi cũng là hôm nay mới dọn đến đây. Chúng ta có thể sửa sang lại căn nhà này, cùng nhau làm cho nó trở nên tốt hơn."
Mắt Phương Tuân sáng lên một chút, rồi ngay lập tức nhận ra phản ứng của mình có hơi thái quá, liền ngượng ngùng cúi đầu xuống, chỉ khẽ mím môi cười.
"Được." Anh nhẹ giọng đáp lời.