Ánh mắt Cố Huống đảo qua xung quanh, đúng là căn nhà của cậu rồi.
Nhưng tại sao Phương Tuân lại xuất hiện ở đây?
Ánh trăng tràn qua thân hình đơn bạc của Phương Tuân, phác họa nên một dáng vẻ non nớt.
Anh đã thay bộ đồng phục thủy thủ ban ngày, chỉ mặc một chiếc áo ba lỗ màu đen và quần đùi bình thường.
Nhìn thế này mới thấy, Phương Tuân thật sự gầy đến đáng thương. Chiếc áo ba lỗ rộng thùng thình treo trên vai anh, để lộ ra đoạn cổ mảnh khảnh và phần xương quai xanh nhô ra một cách đơn độc.
Lớp vải quá mỏng manh, phần da thịt lộ ra bên ngoài lại quá tái nhợt, mịn màng đến độ gần như phát ra ánh sáng nhàn nhạt.
Ánh trăng đổ một vệt bóng xuống hàng mi anh, rung động nhẹ nhàng theo từng nhịp thở. Đuôi mắt lại cố tình còn vương lại chút sắc hồng, như thể bị ai đó dùng ngón tay cái day mạnh qua, càng tô thêm vài phần vẻ diễm lệ khó nói thành lời.
Thái dương Cố Huống giật thình thịch, một ngọn lửa vô danh va đập loạn xạ trong l*иg ngực.
Cậu nhìn chằm chằm vệt đỏ ẩn hiện trên cổ Phương Tuân, đốt ngón tay siết lại kêu răng rắc.
Sáu năm trước khi cậu đi, Cố Việt vẫn chỉ là một thằng ngu không biết chữ, bây giờ lại học được cách dắt người về phòng của cậu ư?
Mà người dắt về lại là Phương Tuân.
Chẳng lẽ Cố Việt thật sự đã chơi đùa Phương Tuân? Không thể nào, thằng ngu đó làm gì có gan.
Vậy tại sao Phương Tuân lại ở đây?
Mấy vết tích kia là từ đâu ra?
Thằng nhóc đó đưa người đến đây, rồi chỉ nhìn thôi sao? Trong đầu Cố Huống không kiểm soát được mà hiện lên vô số hình ảnh.
Bàn tay Cố Việt bóp lấy chiếc cằm thon gầy của Phương Tuân, ép anh ngẩng gương mặt tái nhợt lên.
Đôi môi của người thiếu niên bị buộc phải hé mở phiếm lên ánh nước, hàng mi run lên kịch liệt nhưng không dám phản kháng. Hoặc quá đáng hơn nữa, là đè người lên chiếc bàn gỗ cũ đã tróc sơn ở trong nhà.
Tấm lưng đơn bạc của Phương Tuân dán lên mặt bàn lạnh lẽo, phần xương bả vai nhô ra cấn lên mặt sơn loang lổ. Anh nhất định sẽ run rẩy, da thịt sẽ nổi lên những cơn rùng mình li ti, giống như một con mèo con bị túm gáy.
Cố Huống đột ngột đá văng chiếc ghế đẩu bên cạnh. Ghế gỗ đập vào tường, phát ra một tiếng "RẦM" vang dội.
Phương Tuân sợ đến mức toàn thân run lên, hốc mắt đỏ hoe ngay tức khắc, nhưng vẫn cắn chặt môi không dám lên tiếng, như thể sợ chọc giận cậu.
Cậu hít sâu một hơi, đè nén cơn xung động muốn gϊếŧ người xuống. Cậu phải đi tìm Cố Việt hỏi cho rõ, ngay lập tức.
Phương Tuân thấy sắc mặt Cố Huống càng lúc càng sa sầm, đôi môi mấp máy, định mở miệng lại bị một trận ho dữ dội cắt ngang. Bờ vai đơn bạc run lên như chiếc lá trong gió, gầy yếu đến mức tưởng chừng có thể bị bẻ gãy bất cứ lúc nào.
Lúc này Cố Huống mới hoàn hồn, một tay bế thốc Phương Tuân đang ho đến run rẩy lên. Người trong lòng quá nhẹ, phần xương bả vai gầy gò cấn vào cánh tay cậu đến phát đau.
Phương Tuân bị hành động đột ngột này làm cho giật mình mở to hai mắt, theo bản năng níu lấy cổ áo Cố Huống, đầu ngón tay lạnh ngắt.
Vào nhà, Cố Huống đặt anh ngồi lên ghế gỗ, rồi xoay người đi rót một cốc nước.
Cậu vốn định nói chuyện tử tế, nhưng lời vừa ra khỏi miệng vẫn mang theo cơn tức giận khi nãy: "Sao cậu lại không biết quý trọng thân thể của mình thế? Bên ngoài gió như vậy mà còn ra đó đứng."
Phương Tuân lại định mở miệng, nhưng bị cơn ho còn sót lại làm cho sặc. Anh vội vàng che miệng, vài tiếng ho khan nén lại lọt qua kẽ tay, bờ vai gầy co lại càng chặt hơn. Hàng mi ươn ướt rũ xuống, đổ một vệt bóng run rẩy trước mắt.
Cố Huống thật sự không đành lòng nhìn anh khó chịu như vậy, bèn nửa cúi người xuống, một bên vỗ nhẹ lưng Phương Tuân, một bên đưa cốc nước đến bên miệng anh.
Phương Tuân lí nhí nói một tiếng cảm ơn, rồi hai tay ôm lấy cốc, uống từng ngụm từng ngụm nhỏ. Bọt nước dính trên môi liền bị anh vô thức liếʍ đi, hệt như một chú mèo con.
Cố Huống đứng thẳng người, bắt đầu nhìn chằm chằm vào xoáy tóc trên đỉnh đầu anh, bỗng nhiên để ý thấy sau gáy Phương Tuân có không ít vết sẹo, trông như bị tàn thuốc châm vào.
Phát hiện này khiến ngọn lửa vô danh trong ngực cậu bùng lên càng dữ dội. Cậu giật lấy cổ tay Phương Tuân.
"Cố Việt làm?" Giọng cậu trầm đến đáng sợ, ngón cái vô thức xoa nhẹ cổ tay anh.
Phương Tuân vừa khó khăn uống nước để chặn cơn ho, nghe Cố Huống hỏi chuyện, lại sững sờ.
Cố Huống thấy Phương Tuân không trả lời mà chỉ ngây ra, lòng chùng xuống mấy phần. Cậu hừ lạnh một tiếng, giọng điệu đầy mỉa mai: "Cũng không chê bẩn."
Lời nói khắc nghiệt khiến cả hai người đều ngẩn ra.
Cố Huống không dám nhìn thẳng vào biểu cảm của Phương Tuân, ý nghĩ duy nhất trong đầu cậu bây giờ là đi tìm thằng em trai tốt của mình hỏi cho ra lẽ.