Chương 10

Trời càng lúc càng tối. Cố Huống đứng dưới trạm xe buýt, bóng người bị ánh đèn đường kéo dài ra.

Chuyến xe cuối cùng đã chạy qua từ lâu, trên trạm giờ chỉ còn lại một mình cậu. Điếu thuốc đã sớm bị dụi tắt, giờ cậu chỉ còn đang cắn một cái đầu lọc rỗng.

"Ơ, anh Huống?" Một giọng nói ngập ngừng vang lên từ phía sau.

Cố Huống quay người lại theo tiếng gọi. Khoảng cách quá xa, cậu không chắc có phải người quen không.

"Đệt mợ, duyên phận gì đây trời!" Người kia đột nhiên kích động, ba bước dồn làm hai lao tới: "Đúng là anh Huống thật rồi!"

Dưới ánh đèn tù mù, phải một lúc lâu Cố Huống mới nhận ra người tới. Là Chu Diệp, một thằng em trước đây đi theo cậu, một tên nhóc khờ khạo lúc nào cũng núp sau lưng cậu.

Giờ đây trên mày hắn có thêm một vết sẹo, nhưng vẻ ngốc nghếch trong ánh mắt thì vẫn chưa hề thay đổi.

Cố Huống đang cắn đầu lọc thuốc, nhếch mép đáp lại một cái cười.

Chu Diệp tỏ ra rất kích động: "Anh Huống, ra tù sao không báo cho anh em một tiếng? Mọi người nhớ anh lắm đấy. Tuần trước lão Lục còn nhắc mãi, bảo là chờ anh ra tù sẽ mở tiệc mấy ngày liền để chúc mừng."

Cố Huống gỡ đầu lọc thuốc ra, trả lời ngắn gọn: "Hôm nay mới ra."

Chu Diệp ngượng ngùng gãi đầu: "Thế ạ? Vậy sau này anh có dự định gì không? Vẫn làm nghề cũ chứ ạ?"

Giọng điệu Cố Huống vẫn như cũ, không nghe ra cảm xúc gì: "Tới đâu hay tới đó thôi."

Dù Chu Diệp trước nay là kẻ không biết nhìn sắc mặt người khác, nhưng lúc này cũng cảm nhận được Cố Huống thật sự không muốn nói chuyện.

Hắn bèn xoa xoa tay: "Anh Huống, anh định đi đâu thế ạ? Lũ anh em bọn em đều do một tay anh dìu dắt mà nên, chỉ cần anh nói một câu, bọn em chắc chắn sẽ không từ nan."

Cố Huống nhìn cái vẻ cố tìm chuyện để tỏ lòng trung thành của người trước mặt, cuối cùng cũng nở một nụ cười thật tâm. Cậu nói theo lời Chu Diệp: "Nếu làm lại, chắc chắn sẽ gọi cậu. Đến lúc đó, không chừng còn phải nhờ cậu giúp một tay đấy."

Chu Diệp vội vàng xua tay: "Anh Huống, anh lại trêu em rồi. Em thì có bản lĩnh gì đâu, bây giờ cũng chỉ là một thằng tép riu trông ruộng cho anh Lưu thôi."

Cố Huống "ừ" một tiếng, xem như công nhận cái chức nghiệp hiện tại của hắn.

Mắt Chu Diệp sáng lên, lại định nói thêm gì đó.

Cố Huống cắt ngang: "Còn việc gì không?"

Gió đêm cuốn theo lá khô xoay tròn. Chu Diệp vỗ đầu một cái, chợt bừng tỉnh.

Vừa rồi hắn đi qua đây chỉ thấy một bóng người đứng bất động, đoán là đã lỡ chuyến xe cuối nên định bụng làm người tốt cho đi nhờ một đoạn. Ai ngờ càng đến gần, lại nhận ra là Cố Huống.

"Anh Huống muốn đi đâu ạ? Em lái xe đưa anh đi!" Hắn chỉ về chiếc xe điện bốn bánh ven đường: "Mới mua đấy, chạy êm lắm."

Cố Huống trên người không còn một xu, đương nhiên là không đi xe được, liền nhận lời: "Đến khu nhà cũ."

Khu nhà cũ là một khu tập hợp những căn nhà ọp ẹp, chen chúc vào nhau. Căn nhà mà sau này Cố Huống mua nằm ở nơi sâu nhất, rất nhỏ, có một cái sân con và ba gian phòng.

Không biết Cố Việt đã biến căn nhà đó thành ra thế nào rồi. Sáu năm trước cậu ném chìa khóa cho Cố Việt, ý là căn nhà đó thuộc về hắn.

Cậu vốn không định quay về, thật sự quá mệt mỏi, không muốn dính dáng gì đến người nhà đó nữa, ân tình cũng đã trả hết.

Bây giờ mò về, lại giống như tự vả vào mặt mình.

"Anh Huống..." Chu Diệp vừa lái xe, vừa đột nhiên hạ giọng: "Lưu Tam bây giờ thế lực lớn lắm, nhưng hắn dùng người tàn nhẫn vô cùng. Tháng trước A Bưu bị chặt đứt hai ngón tay, Lưu Tam cũng chỉ nói tiền thuốc men, tiền bồi thường sẽ không thiếu một đồng."

Hắn còn định nói tiếp, nhưng liếc qua kính chiếu hậu thấy vẻ mặt của Cố Huống, đành phải nuốt những lời còn lại vào trong.

Khi rẽ vào đầu con hẻm của khu nhà cũ, bánh xe nghiền qua vũng nước làm bắn lên những tia bùn bẩn. Cố Huống nhìn bức tường gạch quen thuộc, trên đó có thêm những hình vẽ bậy rậm rạp, chữ viết bẩn thỉu không nỡ nhìn.

"Dừng ở đây được rồi." Cố Huống xuống xe, định theo thói quen cũ móc thuốc lá ra mời, nhưng sờ mãi chẳng thấy gì. Cậu cũng không ngại, chỉ nói: "Cảm ơn."

Chu Diệp ngập ngừng, cuối cùng vẫn móc ra một tấm danh thϊếp nhét qua: "Anh Huống, em... em bây giờ quản lý hai khu game, anh có việc gì cứ gọi em là được."

Nói xong lại vội vàng bổ sung: "Đương nhiên không phải ý đó, chỉ là... chỉ là..."

Cố Huống nhìn tấm danh thϊếp, bỗng nhớ lại thằng nhóc này trước đây run đến mức cầm súng không vững, bị cậu dùng sức đạp cho một cái mới cắn răng nổ súng, mà còn bắn lệch.

Cậu khẽ cười hai tiếng, đưa tay vỗ vỗ lên vai Chu Diệp: "Bây giờ trông ra dáng người phết nhỉ." Nói rồi liền nhét danh thϊếp vào túi, đi về phía căn nhà.

Hành động này làm Chu Diệp đỏ hoe cả mắt: "Anh Huống, đám anh em bọn em thật sự đều đang đợi anh trở về."

Cố Huống vẫy vẫy tay, không quay đầu lại, tiếp tục bước về phía trước.

Trên bức tường gạch cũ nát chi chít những hình vẽ xấu xí. Bên cạnh một tấm biển quảng cáo áo mưa đã phai màu, có kẻ dùng bút than vẽ một hình bộ ρᏂậи 🅢iиɧ ɖụ© đầy khoa trương, bên dưới nguệch ngoạc dòng chữ "Lý XX đến đây một chuyến", gần đó là mấy hàng chữ sơn đỏ đã bạc màu "Thiếu nợ thì trả tiền".

Trong góc chất đống những thùng giấy ẩm mốc và ống kim tiêm đã qua sử dụng. Một con mèo hoang gầy trơ xương đang bới móc đống rác.

Thấy có người đến, nó cảnh giác dựng thẳng đuôi, đôi mắt xanh lục lóe lên tia sáng ma mị trong đêm. Một tiếng "meo" khàn khàn vang vọng trong con hẻm, ngay sau đó là hàng loạt tiếng mèo kêu nối tiếp nhau.

Cố Huống đứng trước cửa, định mở cửa mới nhớ ra mình không có chìa khóa.

Tường sân không cao, quanh năm mưa gió cũng không ai tu sửa, gạch đỏ đã mục đến mức có thể bẻ ra vụn.

Cậu lùi lại nửa bước, lấy đà rồi đạp lên tường, tiếng gạch rơi lả tả trong đêm yên tĩnh đặc biệt rõ ràng.

Ngay khoảnh khắc cậu trèo qua, bên trong tường đột nhiên vang lên một tiếng kêu sợ hãi thoáng qua.

Cố Huống mất trọng tâm, lúc rơi xuống đất đã loạng choạng lao về phía trước vài bước, chân phải giẫm vào một khóm hoa đã khô quắt. Cành lá khô gãy vụn, làm tung lên một đám bụi tro mang theo mùi ẩm mốc.

"Mẹ kiếp..." cậu chửi thầm một tiếng, lòng đầy bực bội.

Cậu cứ ngỡ là Cố Việt, vừa định mở miệng đuổi người, ngẩng đầu lên lại bắt gặp một đôi mắt đang mở to nhìn mình, ươn ướt và hoảng hốt như mắt của một con nai bị kinh động.

Là Phương Tuân.