"Số 025, 036, 056." Viên cảnh ngục phía trước gọi.
"Có." Cố Huống đáp khẽ, giọng nói đã khản đặc hơn cả tưởng tượng. Yết hầu cậu trượt lên xuống, đầu lưỡi nếm phải vị của song sắt, thứ mùi kim loại tanh nồng vĩnh viễn không thể rũ bỏ.
Hai người phía trước đã bắt đầu cất bước.
Số 036 là một người đàn ông trung niên ngoài bốn mươi, mái đầu đã hoa râm quá nửa, thái dương rịn mồ hôi.
Trước khi vào tù, gã là kế toán của một công ty, bị kết án tám năm vì tội tham ô công quỹ. Giờ phút này, hai vai gã khẽ run, bước đi thấp thỏm, ngón tay vô thức nắm chặt vạt áo, vò cho mép áo nhàu nát bạc cả màu.
Số 025 thì trẻ hơn, mới ngoài hai mươi, má trái có một vết sẹo chéo kéo dài từ khóe mắt đến tận cằm, trông vừa dữ tợn vừa ngang ngược. Đó là dấu vết từ một trận ẩu đả thời trẻ, và giờ đây, vết sẹo ấy đang khẽ co giật theo cơ mặt căng cứng của gã.
Cố Huống là số 056. Cậu vẫn đang mặc bộ quần áo từ ngày đầu vào trại, chiếc áo phông và quần jean đã bạc phếch.
Khác với vẻ căng thẳng của hai người kia, lòng cậu lại bình tĩnh đến lạ. Với cậu, ở đâu cũng như nhau cả thôi, ít nhất trong tù còn được ăn no.
Viên cảnh ngục đẩy gọng kính trên mũi, sấp giấy trong tay kêu sột soạt: "Hôm nay là ngày các người ra tù." Gã nói mà chẳng thèm ngẩng đầu.
"Ra ngoài rồi thì sống cho tốt, tìm việc mà làm, đừng có vào lại đây nữa."
Cố Huống nhìn chằm chằm chiếc cúc áo trên bộ đồng phục của gã. Chiếc cúc ấy có vẻ hơi lỏng, khẽ đung đưa theo nhịp thở.
"Dù sao cũng phải sống cho ra hồn." Viên cảnh ngục nói thêm câu cuối, cuối cùng cũng ngước mắt lên quét qua ba người họ. Ánh mắt gã dừng lại trên người Cố Huống một lúc, dường như muốn nói gì đó, nhưng rồi chỉ vẫy tay.
Cánh cửa sắt nặng nề kêu kẽo kẹt rồi từ từ mở ra.
Cố Huống nheo mắt lại. Bầu trời âm u, phủ một lớp tro tàn, không có nắng nhưng vẫn chói mắt đến lạ.
Cậu vô thức đưa tay lên che, lúc này mới phát hiện lòng bàn tay mình vẫn còn dính vết dầu mỡ từ buổi lao động ở xưởng ngày hôm qua.
Hơi thở tự do đầu tiên ồ ạt tràn vào l*иg ngực. Lạ thật, nó chẳng khác gì không khí trong tù, vẫn là thứ mùi hỗn tạp của lưu huỳnh từ nhà máy hóa chất đằng xa và mùi dầu khói từ hàng quán ăn sáng ven đường.
Cố Huống đã từng tưởng rằng, ít nhất cũng phải có gì đó khác biệt.