Cục dân chính bắt đầu mở cửa lúc tám giờ sáng. Trời mới hửng nắng, bầu trời còn mờ xám, những sợi sương mỏng như khói vương vất trên bậc tam cấp ướt lạnh. Từng đôi nam nữ tay trong tay bước qua, tiếng cười nói rộn rã vang trên nền gạch đỏ.
Đến hơn chín giờ, Thẩm Lục Trạch và Tống Du mới cùng bước vào. Không hoa cưới, không người thân, cũng chẳng có nhϊếp ảnh gia đi kèm. Chỉ có hai bóng người, hai tờ giấy tùy thân và một đơn khai hôn nhân lạnh lùng.
Cô chọn mặc sơ mi trắng, váy dài quá gối, dáng vẻ thanh thuần đến mức dễ lẫn vào đám đông. Mái tóc xõa tự nhiên, chưa tạo kiểu, càng làm lộ ra vẻ mộc mạc. Anh vẫn chỉnh tề trong sơ mi phẳng phiu, khoác ngoài vest đen không một nếp gấp. Hai người đi cạnh nhau, lặng lẽ như hai đường thẳng song song.
Trong căn phòng sáng đèn tuýp trắng, họ ngồi giữa vài đôi tình nhân ríu rít bàn chọn khung ảnh cưới. Không ai nhận ra họ. Hoặc nếu có, cũng không dám tin. Người nhân viên lật hồ sơ, ánh mắt thoáng giật mình rồi sáng rực:
“Hai người là thật sao? Muốn đăng ký kết hôn hôm nay?”
Lục Trạch chỉ khẽ gật. Tống Du mỉm cười, nụ cười không hẳn vui, cũng chẳng ngượng ngùng, mỏng như một vệt trăng lơ lửng giữa trời sương, chẳng rõ là ấm áp hay lạnh lẽo.
“Hai người ký tên ở đây. Sau đó chờ tôi đóng dấu. Phí đăng ký là chín tệ.”
Ngòi bút lướt qua giấy, để lại những nét mực đậm như vết dao khắc xuống mặt phẳng. Tống Du nhìn tên mình cạnh tên anh, không nằm trong kịch bản, không phải dòng chữ trên màn ảnh, mà là trên tờ giấy hôn nhân hợp pháp. Tim cô khẽ run, nhưng bàn tay lại viết bình thản.
“Có cần làm bản sao không?” nhân viên ngẩng lên hỏi.
“Hai bản.” Lục Trạch đáp ngay.
Khoảnh khắc ánh mắt cô chạm anh, trong đôi mắt đen sâu ấy giống như có một cánh cửa đóng kín. Hé ra một khe sáng, đủ để thấy lấp lánh bên trong, nhưng không bao giờ nhìn thấu toàn cảnh.
Khi bước ra ngoài, mặt trời đã lên cao hơn, tia nắng chiếu xuống nền gạch loang lổ tạo thành những đốm sáng nhảy múa dưới chân. Không ai nói gì. Chỉ có tiếng gió nhẹ lùa qua hàng cây bên đường, kéo theo mùi cỏ ẩm ướt còn đọng sương.
Một chiếc xe đen đỗ chờ bên lề. Lục Trạch mở cửa, ánh mắt ra hiệu cho cô vào trước. Trong xe im phăng phắc, động cơ gầm khẽ như tiếng thở dài bị nén lại.
Khi xe dừng trước một tòa chung cư bình thường ở ngoại ô, anh là người xuống trước. Cửa ghế phụ mở ra, bàn tay anh đỡ lấy cánh tay gầy của cô.
“Em… thu dọn những thứ cần thiết. Mai tôi đến đón.”
Tống Du hơi ngẩng lên, muốn mở lời, nhưng chỉ khẽ gật. Ánh nắng xiên xuống, chạm vào hàng mi cô, đọng lại thành một bóng run rẩy.
Anh thò tay vào túi áo, lấy ra một chiếc chìa khóa bạc sáng, đặt vào lòng bàn tay nhỏ bé của cô.
“Chìa khoá nhà. Căn hộ ở trung tâm, yên tĩnh, bảo an tốt. Ngày mai em dọn sang. Nếu không hợp thì thay đổi theo ý.”
Nhưng chưa dừng lại, anh rút thêm một hộp nhẫn nhỏ màu đen, ánh sáng ban trưa hắt lên khiến viền kim loại lóe sáng. Anh đặt vào tay cô, giọng trầm khàn đi một nhịp:
“Cái này… đeo khi cần. Báo chí hỏi, em sẽ thuận miệng hơn.”
Ngón tay Tống Du vô thức run, hộp nhẫn lạnh lẽo nằm gọn trong tay. Trái tim khẽ nhói, như thể vừa nhận về một sợi xích ngắn ngủi, đủ để ràng buộc mà không đủ để sưởi ấm.
“Tôi đi đây. Nghỉ sớm một chút.” Anh nói, rồi quay người trở lại xe.
Chiếc xe rời đi, để lại cô đứng bất động bên vệ đường. Nắng rọi xuống, bóng cô kéo dài loang lổ trên vỉa hè, còn trong tay, chiếc chìa khóa và hộp nhẫn nặng trĩu như hai minh chứng rõ ràng nhất cho một mối quan hệ bắt đầu bằng chữ ký.
Cô bước vào tòa nhà, thang máy chậm chạp đưa lên tầng. Căn hộ quen thuộc mở ra, cô ngồi phịch xuống sofa, thở ra một hơi dài. Một buổi sáng, từ người dưng thành vợ chồng. Mọi thứ chóng vánh như một giấc mộng không kịp phân rõ là thật hay hư.
Ánh mắt vô thức rơi về tấm ảnh nhỏ trên bàn. Ngón tay run run vuốt mép khung, cô thì thầm: “Ba, con đã kết hôn rồi… nhưng không giống ba từng mơ đâu.”
Sáng hôm sau, chiếc xe đen lại dừng đúng giờ trước khu chung cư. Lục Trạch dựa hờ vào cửa, ngẩng lên nhìn ban công tầng sáu.
Tống Du xuất hiện, kéo theo một chiếc vali nhỏ. Anh nhướng mày, khóe môi hơi cong nhưng không mang ý cười: “Chỉ vậy thôi à?”
“Vài đồ cần thiết.” Cô đáp, giọng nhẹ như gió.
Anh nhìn chiếc vali, khẽ gật, ánh mắt trầm xuống: “Ừ, vậy cũng được. Thiếu thì mua thêm.”
Câu nói nghe hờ hững, nhưng lại như một dấu ấn, tựa việc hai người sống dưới cùng một mái nhà đã trở thành điều hiển nhiên.
Ánh nắng chiều xiên vào, vẽ lên gương mặt họ từng mảng sáng tối. Một mối quan hệ đã bắt đầu, không tên gọi, không lời hứa, chẳng rõ điểm dừng.
Nhưng dẫu sao… đã bắt đầu rồi.