Tuyên bố kết hôn của Thẩm Lục Trạch không chỉ khiến truyền thông bùng nổ mà còn lập tức phân đôi dư luận. Một nửa mạng xã hội gọi đó là cú “cầu hôn thế kỷ” giữa tâm bão, người còn lại thì mỉa mai “một cú lật kịch bản ngoạn mục”.
[Tống Du là vị hôn thê của Ảnh đế?]
[Họ quen biết từ trước hả?]
[Ảnh đế tẩy trắng giúp bạn diễn? Hay là thật sự có gì đó?]
[Chưa diễn nữa thành thật luôn rồi, showbiz đúng là khó đoán.]
[Chuyện gì đang xảy ra vậy trời?]
Phòng làm việc của quản lý Tống Du gần như nổ tung vì điện thoại. Triệu Du Nhiên bị vây giữa đống tin nhắn từ nhãn hàng, hợp đồng cũ, lời mời phỏng vấn và báo giới. Các nhóm fan thì chia năm xẻ bảy. Có người quay xe ủng hộ, có người thẳng thừng tuyên bố sẽ “thoát fan” vì thấy cô trèo cao.
Tống Du thì ngồi yên trong phòng, nhìn bảng tin tức thay đổi từng giây. Ánh sáng từ màn hình điện thoại phản chiếu lên mắt, soi rõ từng cảm xúc trong lòng hoang mang, lo lắng và một chút không cam tâm.
Có những clip cắt khoảnh khắc tuyên bố, phóng đại biểu cảm của cô. Có bài báo lôi ảnh cũ lên phân tích từ ánh mắt, tư thế đến kiểu tóc khi đứng cạnh Lục Trạch. Cô như bị lột trần giữa muôn ngàn cái nhìn, không còn nơi để né tránh.
Một tin nhắn mới bật lên: [Tôi ở văn phòng. Em qua đây đi.]
Phòng làm việc của Thẩm Lục Trạch nằm ở tầng cao nhất của trụ sở Thịnh Diệu. Không gian vắng, rộng và yên tĩnh lạ thường.
Anh không ngẩng lên khi cô bước vào. Chỉ đẩy một tập hồ sơ về phía trước:
“Hợp đồng trắng. Em có thể viết điều kiện mình muốn.”
Tống Du đứng yên. Trong đầu còn vang vọng những dòng tít sáng nay:
[Tống Du, nàng Lọ Lem được ảnh đế trao nhẫn?]
[Giấc Mộng Mùa Đông hay Giấc mộng truyền thông?]
Cô kéo ghế ngồi xuống. Lật trang đầu tiên. Không có điều khoản nào cả. Chỉ là những dòng trống. Không có điều kiện, không có ràng buộc. Lục Trạch nhìn cô, lần đầu lên tiếng giải thích:
“Nếu em muốn từ chối, vẫn còn kịp. Nhưng nếu em chọn bước vào, anh không muốn có hợp đồng ép buộc.”
Tống Du cầm bút, ngập ngừng. Trong một khoảnh khắc ngắn, cô muốn hỏi: vì sao lại là em? Nhưng lời ấy chưa kịp bật ra, đã bị lý trí chặn lại. Cô viết chậm rãi:
[Không yêu cầu chia tài sản. Không can thiệp đời tư.]
Chỉ hai dòng. Rồi dừng lại. Như thể nếu viết thêm, cô sẽ vô tình đặt ra một ranh giới nào đó mà chính cô cũng chưa sẵn sàng vượt qua. Anh đón lấy bản giấy. Nhìn qua, rồi đặt xuống.
“Ngày mai 9 giờ đi đăng ký, tôi sẽ qua đón em.”
Tống Du gật đầu. Không ai nói gì thêm.
Ra đến thang máy, cô mới nhận ra bàn tay mình vẫn nắm chặt góc áo từ nãy giờ. Một cảm giác gì đó nhoi nhói trong l*иg ngực không hẳn là xúc động, cũng chẳng phải buồn. Là một dạng cảm giác kỳ lạ, khi người ta không thể định nghĩa được bản thân đang ở đâu trong cuộc đời của người khác.
Cô không biết anh đang nghĩ gì. Không biết có phải là thật hay chỉ là diễn. Nhưng dù thế nào, cô vẫn sẽ phải đi cùng anh một đoạn. Ít nhất… là để hoàn thành vai diễn này.
Trên đường ra về, cô nhận được một tin nhắn từ Triệu Du Niên:
[Bên ngoài phóng viên đang chờ. Có cần chị tới đón không?]
Cô nhìn qua tấm kính lớn của sảnh chính. Bên ngoài có hàng chục máy ảnh đang trực chờ. Không khí oi ả mùa hạ như bị nén lại, chực trào qua từng ánh nhìn soi mói. Cô nhắn lại:
[Không cần. Em vẫn ổn.]
Tắt máy. Tự bước ra khỏi cửa chính. Không phải vì cô đã quen với dư luận. Mà bởi vì một người đã chìa tay, cô cũng muốn thử bước một lần. Không phải tin tưởng tuyệt đối. Nhưng ít nhất, không còn từ chối nữa.