Chương 7: Tâm Bão

Sau buổi chụp hình hôm ấy, dư luận không hề lắng xuống. Trái lại, càng như thổi thêm dầu vào lửa.

Trên các diễn đàn, fan nguyên tác bắt đầu yêu cầu thay diễn viên:

[Không thể để một người toàn scandal đóng vai nữ chính mộng ảo của tôi.]

[Casting lại đi, còn kịp mà.]

Từ một làn sóng thảo luận, trở thành làn sóng tẩy chay. Hashtag #GạchTênTốngDu# leo top 1 bảng hotsearch chỉ trong hai giờ. Đạo diễn Trịnh Vũ bị ép tổ chức họp nội bộ. Trong phòng họp, không khí căng như dây đàn. Một vài người trong tổ chế tác bắt đầu dao động.

"Trịnh đạo, nếu cứ cố chấp thế này, không khéo đoàn phim sẽ bị khán giả quay lưng trước khi công chiếu."

Trịnh Vũ trầm ngâm, tay gõ nhẹ lên bàn. Trước khi ông kịp lên tiếng, một giọng nói cất lên từ đầu bàn:

"Không cần đổi người. Tôi sẽ xử lý phần truyền thông."

Cả phòng đồng loạt quay sang. Lục Trạch đứng đó, dáng điềm tĩnh, giọng bình thản đến lạnh lẽo. Không ai nói thêm gì nữa.

Một ngày sau, Thịnh Diệu bất ngờ gửi thư mời họp báo khẩn đến toàn bộ phóng viên giải trí lớn nhỏ trong giới. Chủ đề: Thông báo quan trọng từ nhà sản xuất phim “Giấc Mộng Mùa Đông”.

Chiều hôm đó, hội trường lớn tại tòa nhà chính của Thịnh Diệu chật kín. Máy quay, mic thu, ánh đèn và hàng chục con mắt hướng về phía cửa.

Cánh cửa gỗ nặng nề bật mở. Thẩm Lục Trạch bước vào trước, dáng cao thẳng tắp, áo sơ mi trắng, vest đen như được cắt may cho riêng anh. Ngay khi bước qua ngưỡng cửa, anh khẽ nghiêng người, đưa tay ra phía sau.

Tống Du, trong chiếc váy dài giản dị, khẽ sững lại nửa giây. Dưới bao ánh nhìn ngạc nhiên của giới truyền thông, cô đặt bàn tay mình lên cánh tay anh. Cử chỉ ấy tưởng chừng tự nhiên, nhưng lại như một nhát búa giáng xuống mặt hồ tĩnh lặng, tất cả ánh đèn flash đồng loạt chớp sáng.

Hai người song song bước vào, từng bước chân như khiến không khí trong hội trường đông cứng lại. Lần đầu tiên, Tống Du không ngồi cùng hàng ghế nhân viên, mà được dẫn thẳng lên dãy ghế trên cùng, ngay cạnh Lục Trạch.

Cô vẫn không hề biết buổi họp báo hôm nay có nội dung gì, chỉ nghe lệnh từ đạo diễn phải có mặt. Nhưng khoảnh khắc ấy, khi tay mình vẫn còn vương hơi ấm từ lòng bàn tay anh, Tống Du có cảm giác như sắp bị cuốn vào một cơn lốc xoáy.

Anh lên bục. Vẻ mặt bình thản đến mức lạ thường. Đôi mắt sẫm màu khẽ lướt xuống khán phòng. Chỉ vài giây, ánh nhìn ấy dừng lại ở Tống Du, rồi rời đi như chưa từng ghé qua.

MC bước ra giới thiệu ngắn gọn, rồi nhanh chóng rút lui. Lục Trạch cầm micro, không mở slide, không chiếu teaser. Chỉ đơn giản nói:

“Tôi có ba việc cần tuyên bố hôm nay.”

Cả hội trường lập tức nín thở.

“Thứ nhất, Tống Du vẫn sẽ đảm nhận vai nữ chính trong Giấc Mộng Mùa Đông. Quyết định từ phía tôi và đạo diễn Trịnh Vũ không thay đổi.”

Tiếng xì xào nổi lên phía dưới. Vài phóng viên đã bắt đầu nhíu mày, ngón tay đặt sẵn trên bàn phím laptop.

“Thứ hai, mọi cáo buộc, hình ảnh bị cắt ghép và bài viết sai sự thật liên quan đến cô ấy đang được đội ngũ pháp lý của Thịnh Diệu thu thập. Chúng tôi sẽ tiến hành các thủ tục pháp lý nếu cần thiết.”

Tống Du khẽ ngẩng đầu, đôi mắt thoáng ngơ ngác. Cô không hiểu chuyện gì đang diễn ra, tại sao tên mình liên tục xuất hiện trong những câu nói ấy.

Và rồi, câu cuối cùng rơi xuống, tựa một tiếng sét giữa bầu trời quang đãng:

“Thứ ba, cô ấy là vị hôn thê của tôi. Chúng tôi sẽ sớm kết hôn.”

Âm thanh ấy vang vọng khắp khán phòng.

Khán phòng phía dưới chìm vào khoảng lặng chết lặng. Không chỉ phóng viên, ngay cả đạo diễn Trịnh Vũ cũng sửng sốt. Ở hàng ghế đối diện, biên kịch Phó Duyệt đang ngồi thẳng người, rồi chậm rãi nghiêng đầu, khóe môi cong lên một nụ cười yêu mị đầy ẩn ý. Cái cười ấy như ngọn gió lướt qua, càng làm không khí thêm rối loạn.

Trong phòng họp trực tuyến dành cho đoàn làm phim, hàng chục nhân viên hậu kỳ, quay phim, ánh sáng cũng đồng loạt sững sờ. Một vài người ngồi trước màn hình còn buông thõng bút, như thể chính tai mình vừa nghe nhầm.

Dưới hàng ghế, các nhân viên pháp lý thì há hốc miệng, chưa kịp phản ứng. Mọi người ai nấy đều bất ngờ đến mức không thốt nổi một lời.

Cả hội trường rơi vào im lặng đặc quánh. Rồi chỉ trong chốc lát, tiếng máy ảnh vang dồn dập, dội lên như mưa bão.

Ai là vị hôn thê? Tống Du?

“Chúng tôi” là ai?

Kết hôn… là thật sao?

Máy ảnh bấm lia lịa. Các tiêu đề hiện ra trong đầu phóng viên còn nhanh hơn cả tốc độ wifi:

[Ảnh đế Thẩm Lục Trạch bất ngờ tuyên bố kết hôn với nữ diễn viên Tống Du giữa tâm bão scandal!]

Tống Du đang cúi nhìn lập tức ngẩng đầu. Đôi mắt tròn mở lớn, ngỡ ngàng như bị một mũi tên xuyên thẳng vào tim. Hàng mi khẽ run. Trong giây lát, tất cả âm thanh xung quanh như bị hút vào khoảng không.

Câu nói ấy như một cơn địa chấn, khiến nhịp tim Tống Du lệch đi nửa nhịp. Bàn tay vô thức siết chặt vạt váy, ánh mắt tràn ngập kinh ngạc. Anh đứng đó, vẫn điềm tĩnh, như thể tuyên bố hôn nhân trước hàng trăm ánh mắt chỉ là việc hiển nhiên.

Mình… từ khi nào… lại trở thành vị hôn thê của Ảnh đế Thẩm?

Tại sao lại là mình?

Tại sao lại dùng hôn nhân để dập tắt dư luận?

Không một câu trả lời nào trong đầu cô rõ ràng. Chỉ có một dòng hỗn loạn, rối bời, như cơn gió tràn vào căn phòng kín, thổi tung mọi suy nghĩ vốn cố giữ nguyên.

Có thể là chiêu bài truyền thông. Có thể là kế hoạch anh đã chuẩn bị từ trước. Nhưng cho dù lý do là gì giây phút ấy, Tống Du không phản kháng.

Không tin, cũng chẳng hoài nghi.

Chỉ đơn giản… tạm thời bước theo. Dù chỉ một chút thôi cũng được