Chương 6: Em Không Trốn, Tôi Sẽ Che

Hai ngày sau buổi họp báo, Tống Du trở thành từ khóa hot trên mọi nền tảng mạng xã hội.

Không chỉ loạt ảnh hậu trường được cắt ghép đẩy lên trang nhất, mà các bài viết "đào lại quá khứ" cũng lần lượt xuất hiện. Một blogger nổi tiếng đăng loạt ảnh cũ: Tống Du trong bộ váy đỏ rực đi sự kiện bên một nam diễn viên không rõ mặt, tiêu đề giật tít:

#Tống Du từng là bạn gái của nam thần tuyến hai?#

Kế tiếp là ảnh hậu trường cô đứng cạnh đạo diễn trẻ trong một dự án webdrama, bị cắt khung thành khoảnh khắc thân mật mơ hồ. Dưới mỗi bài viết, hàng trăm bình luận dậy sóng:

[Không ngờ nhìn hiền thế mà cũng chẳng vừa.]

[Lại chiêu trò PR nâng đỡ thôi. Lên hotsearch bằng đường tắt.]

Phòng làm việc nhỏ của Tống Du lúc này như một tòa pháo đài sắp sập. Stylist Triệu Du Nhiên nhắn tới liên tục:

"Đừng lên mạng đọc gì hết. Chị đang liên hệ với phía quản lý. Em cứ ở yên đi."

Nhưng Tống Du không tắt điện thoại. Cô ngồi một mình trong căn hộ thuê, nhìn màn hình sáng rực, đôi mắt trống rỗng.

Cùng thời điểm đó, tại trụ sở chính của Thịnh Diệu, Lục Trạch đang họp khẩn với bộ phận PR và ekip quản lý khủng hoảng truyền thông.

"Không được để tên cô ấy bị đưa vào top tìm kiếm tiêu cực thêm nữa. Dù phải mua lại toàn bộ bài đăng hay liên hệ các kênh lớn."

Một trợ lý lên tiếng:

"Nhưng nếu xóa quá nhanh sẽ bị nghi ngờ dọn đường. Ngược lại sẽ càng khiến scandal lớn hơn."

Lục Trạch im lặng vài giây. Anh cầm tách trà lạnh, đặt xuống, ánh mắt như phủ sương:

"Tôi không quan tâm. Tên cô ấy không được phép xuất hiện bên cạnh chữ tai tiếng."

...

Chiều hôm đó, Tống Du đến phim trường để đọc kịch bản và thử phục trang cho cảnh quay sắp tới. Paparazzi đã phục sẵn ở cổng.

Tiếng máy ảnh loạt xoạt vang lên không ngừng khi cô bước xuống xe. Dù đeo khẩu trang và đội mũ, vẫn có người nhận ra:

"Tống Du! Cô có gì muốn nói về loạt ảnh đang viral không?"

"Quan hệ giữa cô và Thẩm Lục Trạch thực sự là gì?"

"Có đúng là cô từng yêu bạn diễn cũ để đổi vai?"

Tống Du dừng lại. Một khoảnh khắc rất ngắn. Rồi cô tiếp tục đi thẳng, lưng thẳng tắp, không nói lời nào.

Đúng lúc ấy, một chiếc xe đen trờ tới. Cửa mở. Một người đàn ông bước ra, áo sơ mi đen, kính râm, dáng cao lớn là Thẩm Lục Trạch.

Cả đám phóng viên lặng vài giây. Anh không nói, cũng không cản máy ảnh. Chỉ bước tới, đứng chắn giữa cô và đám đông như một bức tường không thể xuyên qua.

Tống Du nhìn anh, hơi sững người. Anh nghiêng đầu nói nhỏ:

"Nếu em đã chọn đối diện, thì tôi sẽ đứng bên em."

Cô không đáp. Nhưng bước chân dừng lại một chút. Rồi cô đi tiếp. Trong lúc ấy, cánh tay anh vô thức giơ ra, chắn lấy phía sau lưng cô như để chặn mọi ánh nhìn.

Tối hôm đó, một tài khoản blogger khác đăng ảnh từ buổi chiều: Thẩm ảnh đế che chắn cho nữ diễn viên mới nổi giữa tâm bão truyền thông. Dòng caption chỉ đơn giản:

#Một người bước, một người che.#

Cư dân mạng lại dậy sóng:

[Thẩm tổng mà ra mặt vậy thì không bình thường rồi.]

[Chồng tui, anh sao lại như thế hả??][

[Không PR thì là gì? Nhưng mà… cũng thấy xứng đôi ha.]

[Tống Du nhìn nhỏ người vậy hả?]

Tin nhắn từ mẹ lại đến:

[Con gái à, nếu mệt quá thì về nhà một thời gian cũng được. Ở Vân Thành yên tĩnh hơn.]

[Tống Du trả lời: Con ổn. Có một người...không để con phải một mình đối mặt với tất cả.]

Gió đêm lùa qua ô cửa sổ. Ánh đèn ngoài phố nhòe mờ trong mắt cô. Không biết vì sao… mắt cô lại ươn ướt như thế.