Chương 5: Bóng Tối Sau Ống Kính

Sau khi đoạn video hậu trường được tung ra, sự chú ý của dư luận bắt đầu chuyển hướng. Nhưng sóng gió showbiz chưa bao giờ thật sự lặng. Một scandal lắng xuống, scandal khác lại nhen nhóm từ những khe hở bất ngờ nhất.

Một tuần sau khi đoạn clip thử vai của Tống Du lên sóng, đoàn phim "Giấc Mộng Mùa Đông" chính thức khai máy. Họp báo công bố dàn diễn viên diễn ra tại một khách sạn năm sao ở trung tâm Kinh Thành, quy tụ đông đủ các tên tuổi lớn trong giới.

Thẩm Lục Trạch và Tống Du xuất hiện cùng nhau trong buổi họp báo. Đây là lần đầu tiên cả hai cùng đứng chung trước ống kính sau loạt scandal dồn dập. Cả khán phòng náo động khi hai người bước vào: anh với bộ vest đen cổ điển, gương mặt không biểu cảm như thường lệ; cô trong chiếc đầm lụa xanh nhạt, tóc búi thấp, trang điểm nhẹ nhàng.

Ánh đèn flash loé sáng không ngừng. Phóng viên dồn dập đặt câu hỏi, chủ yếu xoay quanh tin đồn cũ:

"Xin hỏi Thẩm tiên sinh, có tin đồn cho rằng giữa anh và Tống tiểu thư đang có một mối quan hệ đặc biệt ngoài công việc. Anh có thể xác nhận điều này không?"

"Ngoài ra, một số ý kiến cho rằng cô Tống nhận được vai nữ chính là nhờ mối quan hệ thân thiết với anh, anh nghĩ sao về điều này?"

Thẩm Lục Trạch khẽ nhíu mày. Tống Du giữ thái độ điềm tĩnh. Cô cầm mic, giọng nói rõ ràng:

"Tôi không muốn thanh minh về những chuyện không liên quan đến công việc. Vai diễn là do đạo diễn Trịnh Vũ và tổ chế tác quyết định, không phải vì bất kỳ mối quan hệ cá nhân nào. Nếu có nghi ngờ, xin mời chờ đến lúc phim công chiếu. Tôi tin rằng khán giả sẽ là người đánh giá công tâm nhất."

Câu trả lời không vòng vo, không chối bỏ, cũng không né tránh khiến bầu không khí nhất thời im lặng.

Phó Duyệt ngồi hàng ghế khách mời, cười khẽ, thì thầm với người bên cạnh: "Thỏ con biết vùng vẫy rồi?"

Sau họp báo, buổi chụp poster quảng bá bắt đầu. Cảnh quay lấy bối cảnh tuyết rơi trong một khu rừng giả lập đại diện cho cảnh phim quan trọng giữa nam nữ chính. Tống Du và Thẩm Lục Trạch được yêu cầu diễn một phân cảnh thân mật: nam chính đứng che ô cho nữ chính giữa trời tuyết, ánh mắt trao nhau nhưng không chạm tay. Đạo diễn hình ảnh ra hiệu:

"Chụp thử trước. Cô Tống, mời nghiêng nhẹ sang trái, ánh mắt hướng về phía Thẩm tiên sinh. Đúng rồi, gần hơn chút nữa."

Khoảnh khắc đó, tuyết giả bay lơ lửng. Gió nhẹ phả từ hai bên tạo hiệu ứng lay động mái tóc. Ánh mắt của hai người vô tình chạm nhau không phải ánh nhìn của nhân vật trong kịch bản, mà là ánh mắt của hai con người thật đang đối mặt, giữa những hiểu lầm, tin đồn và bức tường vô hình dựng lên giữa họ.

Một khắc ngắn ngủi. Tống Du hơi nghiêng đầu, giọng nói nhỏ nhưng đủ để anh nghe: "Anh không cần giả vờ dịu dàng với tôi."

Thẩm Lục Trạch không quay sang, nhưng giọng anh cũng thấp: "Tôi không giả vờ."

Tuyết rơi tiếp tục phủ xuống.

Sau buổi chụp, khi mọi người giải tán, một loạt ảnh hậu trường bắt đầu bị tung lên mạng. Có những tấm chụp góc nghiêng, Tống Du và Thẩm Lục Trạch đứng gần nhau, ánh mắt đối diện, khoảnh khắc như thể một cặp đôi thực thụ. Lần này, cộng đồng mạng chia làm hai phe rõ rệt:

[Chắc là bạn diễn ăn ý thôi. Nhưng ánh mắt đó. Cũng hơi quá mức bình thường nhỉ?]

[Mặt thì lạnh như tiền, chắc lại là chiêu trò PR để đẩy phim lên hotsearch nữa rồi.]

Tống Du không lên tiếng. Cô đang đọc lại kịch bản tại căn hộ nhỏ mà công ty thuê tạm cho diễn viên. Ánh đèn vàng phủ lên trang giấy, bên cạnh là cốc trà đã nguội.

Tin nhắn từ Trần Hi đến: [Cậu không sao chứ? Xin lỗi vì đã kéo cậu vào chuyện lần trước. Thật sự không cố ý.]

Cô nhìn màn hình một lúc, rồi trả lời: [Không sao đâu. Đều đã qua rồi.]

Một tin nhắn khác đến từ mẹ cô, ở Vân Thành: [Mẹ thấy người ta nói con với người ta trên mạng. Con không sao chứ?]

Cô gõ từng chữ: [Con ổn. Con không sai. Con chỉ đang đi đúng đường mình chọn thôi ạ.]

Tại tầng cao nhất của khách sạn, trong phòng làm việc tạm thời của đoàn phim, Thẩm Lục Trạch đang họp cùng Trịnh Vũ, Phó Duyệt và ekip. Cuộc họp xoay quanh việc chỉnh sửa một số cảnh quay và chuẩn bị lịch quay chính thức ở vùng ngoại ô Tĩnh Hải.

Trịnh Vũ nói: "Tôi không quan tâm các người đang dính với nhau hay không. Nhưng nếu cứ bị truyền thông bám theo thế này, lịch trình sẽ bị xáo trộn. Chúng ta cần kiểm soát tốt hơn."

Phó Duyệt khẽ cười: "Chẳng phải anh cũng là người đồng ý để Tống Du đóng nữ chính sao? Đừng giả vờ nghiêm túc quá."

Trịnh Vũ không phản bác. Nhưng ánh mắt ông đầy cân nhắc.

Sau cuộc họp, khi chỉ còn lại hai người, Phó Duyệt nhìn sang:

"Cậu không tính nói gì với cô ấy à?"

"Chưa đến lúc."

"Cậu định đợi đến bao giờ? Khi cô ấy bị dư luận nuốt chửng luôn à?"

Lục Trạch không trả lời. Anh nhìn ra cửa sổ, nơi trời bắt đầu chuyển mưa. Từ khi gặp cô, mọi kế hoạch trong lòng anh đều dần lệch hướng. Anh vốn nghĩ mình có thể bảo vệ cô từ xa, không cần bước tới. Nhưng từng chút một, ánh mắt trong veo ấy khiến lòng anh chao đảo. Mà người như anh, không cho phép bản thân chao đảo.

Đêm hôm đó, trên diễn đàn lớn về giải trí, một tài khoản ẩn danh đăng tải bài viết kèm ảnh hậu trường chưa từng công bố. Trong ảnh, Tống Du và Thẩm Lục Trạch nhìn nhau dưới ánh sáng vàng nhạt không có lời thoại, không có cử chỉ thân mật, chỉ có một ánh nhìn kéo dài. Bài đăng nhanh chóng lọt top tìm kiếm:

[Couple của năm là đây chứ đâu.]

[Mỗi ánh mắt đều như viết nên một câu chuyện.]

Tống Du đọc bình luận, bật cười một mình. Không phải vì vui. Mà vì cô hiểu: truyền thông luôn có cách làm cho một ánh nhìn trở thành bằng chứng của tình yêu, hay một cái liếc mắt thành cớ để bị ném đá.

Giữa bóng tối sau ống kính, ai thật, ai diễn không còn phân biệt được nữa. Cô chỉ biết một điều, nếu phải tiếp tục bước trong ánh đèn sân khấu này, cô sẽ không để bản thân bị vùi lấp chỉ bởi những lời người ta không biết gì về cô nói ra.