Chương 4: Tâm Điểm Của Mọi Tin Đồn

Bức ảnh chụp Tống Du cùng Trần Hi lan truyền nhanh như lửa cháy rừng khô. Một góc nghiêng không rõ mặt, một cái nắm tay như thân mật, một tiêu đề giật gân: [Nữ diễn viên mới nổi tay trong tay với trai lạ Thẩm ảnh đế bị lu mờ?]

Chỉ trong một đêm, cái tên Tống Du leo hotsearch lần hai. Ban đầu là nghi vấn. Sau đó là đồn đoán. Rồi đến những lời bình luận ác ý:

[Mới thấy đi sự kiện cùng Thẩm ảnh đế, giờ lại xuất hiện với người khác?]

[Diễn viên trẻ bây giờ lắm chiêu trò, scandal nối scandal.]

[Chắc là PR cho phim mới. Cứ tạo drama rồi lôi ảnh đế ra làm nền.]

Triệu Du Nhiên đập điện thoại xuống bàn, giận đến mức gần khóc: "Bọn nó bị mù à? Cái góc chụp đó mà cũng nhận ra được?"

Tống Du vẫn ngồi lặng. Cô nhìn Triệu Du Nhiên tức giận hơi buồn cười.

"Em còn cười? Em không cần phải nói gì à?"

Cô mỉm cười nhẹ rồi nụ cười biến đi nhanh chóng, chỉ còn lại ánh mắt nhìn vào khoảng không.

"Nói gì cũng vô ích. Lúc này càng thanh minh càng giống chột dạ."

Du Nhiên đứng lên, đi quanh phòng như con mèo bị kích động, cuối cùng thở dài ngồi phịch xuống ghế đối diện. Cô đưa cho Tống Du một ly trà nóng: "Đây, uống đi. Lúc tức lên thì phải giữ tỉnh táo. Mà nè, em đừng có im lặng hoài vậy, chị lo thiệt á."

Tống Du cầm ly, khẽ mỉm cười: "Cảm ơn chị. Em ổn mà. Người cần hạ hoả là chị mới phải."

Ở văn phòng Thịnh Diệu, Thẩm Lục Trạch cũng đang đọc bản tin. Trên màn hình là ảnh ghép Tống Du, Trần Hi và một tấm cũ của anh với cô trong buổi thử vai.

Phó Duyệt bước vào, liếc màn hình rồi cười hừ: "Cậu không ghen thật à?"

Lục Trạch không trả lời. Anh chỉ hỏi lại: "Cậu có giữ bản ghi hình hậu trường hôm đó không?"

"Có. Rồi làm sao?"

"Gửi cho phòng PR. Dùng làm tư liệu truyền thông chính thức."

"Ý cậu là?"

"Đẩy tin tức chính thức của đoàn phim lên đầu. Dùng hình ảnh Tống Du trong cảnh quay chính, công bố tên dàn diễn viên. Hãy để khán giả nhớ đến cô ấy là nữ chính của "Giấc Mộng Mùa Đông", không phải mấy thứ nhảm nhí kia."

Phó Duyệt nhìn anh vài giây, rồi huýt sáo: "Không tệ. Vừa bảo vệ vừa không quá phô trương. Đúng là phong cách của cậu."

Tại phòng họp báo chí của công ty quản lý Tống Du, ban truyền thông đang bàn luận căng thẳng.

"Chúng ta cần một phản hồi chính thức."

"Không được, càng nói càng rối. Hiện tại cần thời gian để công chúng chuyển sự chú ý sang chủ đề khác."

Một người khác chen vào:

"Tôi nghe nói phía Thịnh Diệu sắp tung hậu trường thử vai của Tống Du. Nếu có thể phối hợp, ta nên hỗ trợ chia sẻ lại."

Ba ngày sau, trên mạng xã hội bất ngờ xuất hiện clip hậu trường quay thử của Tống Du. Hình ảnh cô đứng giữa sân khấu, đôi mắt ngấn nước, nụ cười như tan giữa chiều đông lan truyền với tốc độ chóng mặt.

Bình luận bắt đầu đổi chiều:

[Cô ấy đẹp thật. Diễn xuất có chiều sâu.]

[Nếu là nữ chính phim mới của Thẩm Lục Trạch thì đáng để chờ đợi đấy.]

[Tôi không quan tâm scandal, tôi thấy diễn tốt là đủ.]

Tống Du cầm điện thoại, nhìn lượt tìm kiếm tên mình tăng vọt. Cô chưa từng mong được nổi tiếng theo cách này, nhưng ít nhất… lần này là vì thực lực. Triệu Du Nhiên gọi video đến, vẫn gương mặt quen thuộc đầy biểu cảm:

"Em thấy chưa? Người nào thật sự có năng lực sẽ không bị vùi dập dễ dàng. Ngẩng đầu lên, con gái Vân Thành không dễ gục ngã đâu."

Tống Du bật cười: "Chị đang lên mood cổ động viên à?"

"Không, chị đang làm người quản lý có tâm nè. Mà nè, mai chị dắt em đi làm tóc, chuẩn bị cho buổi fitting tạo hình phim mới. Giờ là lúc em toả sáng, hiểu chưa?"

"Rồi rồi. Em nghe chị hết."

Cùng thời điểm đó, trong văn phòng tầng cao nhất của Thịnh Diệu, Thẩm Lục Trạch đứng trước khung cửa sổ, nhìn dòng xe dưới phố. Trên bàn vẫn là bức ảnh chụp thử ánh sáng, tấm mà anh chưa từng để ai khác chạm vào. Lặng lẽ như anh vẫn thế. Nhưng ánh nhìn không còn lạnh lẽo. Có điều gì đó đang dịch chuyển chậm rãi, nhưng vững chắc. Không ai thấy được. Nhưng với một người như anh, chỉ cần một động tác nhỏ, cũng là dấu hiệu của một cuộc khởi đầu.