Chương 30: Phía Sau Là Sợ Hãi

Chiếc xe thắng gấp ngay trước sảnh cấp cứu, bánh ma sát với mặt đường rít lên một âm thanh chói gắt khiến ai nghe cũng lạnh sống lưng. Cửa xe chưa kịp mở hết, Thẩm Lục Trạch đã lao ra, bước chân dẫm mạnh lên nền đá lạnh như băng, tiếng giày vang dội trong không gian trắng toát. Anh gần như chạy, hơi thở dồn dập, gấp gáp, đôi mắt mở to, ánh nhìn đầy hoảng loạn như thể vừa đánh mất thứ quan trọng nhất đời mình. Mỗi bước chân anh là một nhịp tim nện loạn, vừa gấp, vừa đau, vừa sợ.

Trợ lý chạy theo sát phía sau, vừa thở hổn hển vừa gọi:

“Thẩm tổng! Phòng cấp cứu số ba, cuối hành lang bên trái! Họ đang...”

Chưa nghe hết câu, anh đã quay phắt đi. Gần như xô qua những người vừa đi ngang. Ánh đèn huỳnh quang lạnh buốt chiếu xuống nền gạch, hắt lên khuôn mặt anh một màu tái nhợt. Tiếng giày da nện xuống sàn vang vọng, xen kẽ tiếng loa bệnh viện, tất cả hòa thành một bản nhạc dồn dập, dữ dội đến nặng nề. Anh từng tưởng tượng đủ loại kịch bản chỉ không ngờ kịch bản đau nhất lại thành thật.

Cuối hành lang, qua lớp kính mờ đυ.c, anh thấy cô.

Nằm bất động, thân người nhỏ bé, mái tóc rối bết mồ hôi, gương mặt trắng nhợt như tờ giấy. Dây máy đo nhịp tim sáng nhấp nháy, từng tiếng “bíp” vang đều đều, lạnh lẽo như đếm ngược từng nhịp tim của chính anh.

Bàn tay anh siết chặt, bước chân khựng lại như bị ghì chặt xuống nền. Cả cơ thể cứng đờ, không còn nghe thấy gì nữa ngoài tiếng tim mình đập hỗn loạn. Phó Duyệt vừa kịp đi tới, thở hắt ra một cái, vuốt mặt:

“Tôi hỏi bác sĩ rồi, không nguy hiểm tính mạng, cô ấy bị sốc tâm lý và kiệt sức… họ đang chuẩn bị chuyển sang phòng nghỉ.”

Anh gật đầu, nhưng ánh mắt vẫn dán chặt vào ô kính trước mặt, như sợ chỉ cần chớp mắt, cô sẽ tan đi trong ánh sáng trắng toát kia.

Phòng nghỉ ở tầng ba tĩnh lặng đến mức nghe rõ cả tiếng kim giây lách tách trên đồng hồ tường. Ánh chiều nghiêng rọi qua cửa sổ, rải lên bức tường trắng một mảng sáng nhạt. Trong góc phòng, Thẩm Lục Trạch ngồi trên chiếc ghế kim loại, đầu tựa vào tường, ánh mắt trống rỗng, hốc mắt hằn quầng thâm mờ.

Trong đầu anh, những hình ảnh cứ liên tục hiện lên, không trật tự, không kiểm soát như một thước phim bị xé vụn rồi chiếu lại.

Anh nhớ lần đầu gặp cô giữa phim trường, khi nắng đầu hè chiếu rọi xuống, cô mặc chiếc áo sơ mi trắng đơn giản, tay cầm kịch bản, giọng đọc nhỏ nhưng chắc, ánh mắt tập trung, trong trẻo đến mức khiến anh thoáng khựng lại. Khi ấy, anh chỉ nghĩ đó là một diễn viên trẻ đang cố gắng hết sức, nhưng không hiểu sao nụ cười khẽ của cô sau mỗi lần đạo diễn gật đầu lại cứ đọng mãi trong đầu anh.

Anh nhớ buổi quay đầu tiên, cô quên thoại, đỏ mặt xin lỗi cả đoàn, anh chỉ khẽ cười, thấy lòng mình mềm đi. Nhớ cả khi cô bị trầy tay vì cảnh ngã, vẫn cắn răng nói “chưa sao đâu” và tiếp tục diễn như không có chuyện gì. Nhớ những lần hai ánh mắt chạm nhau sau ống kính, những cái gật đầu không lời, những khoảnh khắc nhỏ nhặt mà người khác chẳng bao giờ để ý.

Những mảnh vụn tưởng bình thường ấy, giờ đây bỗng sắc bén đến mức khiến anh đau thắt. Anh sợ… sợ rằng nếu cô không tỉnh lại, tất cả sẽ chỉ còn là ký ức.

Anh từng nghi ngờ tình cảm của mình, từng tự nhủ rằng chỉ cần giữ khoảng cách là tốt hơn, rằng cô còn trẻ, rằng anh không nên bước tới. Nhưng bây giờ, khi cô nằm im trước mắt, anh mới hiểu. Mọi lý trí, mọi tự chủ, mọi khoảng cách đều vô nghĩa. Vì điều duy nhất anh muốn, chỉ là cô mở mắt, chỉ cần một lần, dù là rất khẽ.

Khi bác sĩ thông báo cô đã được chuyển sang phòng 207, anh mới đứng dậy. Đôi chân như nặng trĩu, mỗi bước đi đều như giẫm lên đá vụn.

Anh đẩy cửa. Phòng trắng, mùi thuốc sát trùng lan nhẹ trong không khí.

Tống Du nằm yên trên giường, gương mặt tái nhưng bình thản, làn tóc xõa vương trên gối, hàng mi khẽ cong như đang ngủ say. Ánh nắng cuối ngày lặng lẽ lọt qua rèm, rọi lên làn da cô thứ ánh sáng dịu và mong manh đến mức khiến anh sợ chạm vào cũng có thể khiến nó tan biến.

Thẩm Lục Trạch bước lại gần, ngồi xuống mép giường.

Bàn tay anh run lên khi khẽ nắm lấy tay cô. Ngón tay cô vẫn mềm, vẫn ấm, mà lòng bàn tay anh lại lạnh ngắt. Anh cúi đầu, hơi thở run rẩy, trán chạm nhẹ vào trán cô, mắt nhắm lại, giọng trầm thấp, đứt quãng:

“Xin em, đừng xảy ra chuyện gì nữa. Anh còn chưa kịp nói…”

Một nhịp dừng, hơi thở nghẹn lại nơi cổ họng, anh nói tiếp, khẽ như lời thú tội:

“Anh yêu em.”

Không ai đáp lại. Chỉ có tiếng máy đo nhịp tim vẫn vang lên đều đều, hòa vào tiếng gió lùa nhẹ qua rèm cửa. Ánh sáng xiên qua, vẽ lên bức tường hai bóng hình nghiêng ngả. Một người lặng lẽ cầu nguyện, một người im ngủ trong cơn mộng dài.

Anh vẫn nhìn cô, mắt không rời, từng hơi thở đều chậm và nặng.

Và đúng khoảnh khắc ấy, hàng mi cô khẽ run rất khẽ, như một cánh bướm vừa chạm gió.

Thẩm Lục Trạch giật mình, tim như ngừng đập, ánh mắt dán chặt vào gương mặt cô. Nhưng cô vẫn chưa mở mắt, chỉ là ngón tay anh đang nắm khẽ động đậy. Một chuyển động nhỏ thôi, đủ khiến cả thế giới trong anh sụp đổ và nở hoa cùng một lúc.

Anh siết tay cô chặt hơn, ánh mắt đỏ hoe, khóe môi run nhẹ.

Cánh cửa khép lại, để lại căn phòng yên tĩnh. Bên trong là người đàn ông đang nắm chặt tay người con gái của mình, và lời tỏ tình vừa kịp chạm rìa trái tim. Muộn đến mức đau, nhưng vẫn còn kịp để hy vọng.