Cuộc họp bàn kịch bản chính thức cho "Giấc Mộng Mùa Đông" diễn ra vào một sáng thứ Tư, trong phòng họp lớn tầng 16 của Thịnh Diệu Entertainment. Đạo diễn Trịnh Vũ ngồi ở vị trí chính giữa, ánh mắt nhìn lướt qua dàn cast tạm thời được duyệt. Khi dừng ở tên Tống Du, ông nhíu mày.
"Vẫn là cô diễn viên bị dính scandal kia sao?"
Phó Duyệt ngồi đối diện, tay xoay bút, cười nhẹ: "Đúng. Là cô ấy."
"Tôi từng nói rồi. Tôi không chọn người không kiểm soát được truyền thông. Bộ phim này là tâm huyết của tôi. Không muốn biến nó thành nền tảng để ai đó nổi tiếng bằng chiêu trò."
Không khí trong phòng chùng xuống. Một vài ánh mắt đảo nhìn nhau. Tống Du ngồi ở góc phòng, im lặng, không biện minh. Cô biết mình nên để người khác đánh giá bằng năng lực, không phải bằng lời giải thích. Thẩm Lục Trạch bước vào đúng lúc đó. Áo sơ mi trắng, áo khoác sẫm màu khoác hờ trên vai. Anh tháo kính râm, liếc qua danh sách diễn viên được trình bày trên màn hình.
"Thay diễn viên nữ chính? Ai đề xuất vậy?"
Trịnh Vũ quay đầu, vẫn giữ thái độ cứng rắn: "Tôi."
Lục Trạch kéo ghế ngồi xuống, giọng điềm đạm: "Không thay."
"Cậu định để một người vừa dính scandal lên vai nữ chính phim điện ảnh sao? Cậu không nghĩ đến ảnh hưởng tới doanh thu?"
Phó Duyệt ngồi một bên xen vào, nửa cười nửa trêu: "Đạo diễn Trịnh, tôi nhớ ông từng nói, chọn diễn viên là chọn linh hồn cho nhân vật. Tôi thấy Tống Du có linh hồn đó."
Trịnh Vũ cau mày: "Tôi thấy cô ta quá bình thường. Không có điểm đột phá."
Thẩm Lục Trạch không đáp ngay. Anh mở laptop, chiếu lên màn hình đoạn thử vai hôm trước.
Ánh sáng sân khấu mờ ảo. Người con gái trong cảnh quay đứng trước cửa tiệm bánh cưới, đôi mắt trong veo nhìn về phía bảng tên treo lủng lẳng trước hiên. Một giọt nước mắt rơi xuống. Nụ cười hiện lên mỏng nhẹ, vô thanh. Chỉ là một nét buông tay dịu dàng.
Đoạn video kết thúc, không gian vẫn im lặng. Lục Trạch ngẩng đầu, mắt đối mắt với đạo diễn Trịnh Vũ: "Không phải cô ấy thì là ai?"
Tống Du ra khỏi phòng họp, Triệu Du Nhiên đã đứng chờ ở hành lang, tay cầm ly sữa đậu nóng hổi: "Căng vậy hả? Mặt em căng như dây đàn."
Tống Du nhận ly sữa, hít một hơi thật sâu. Hơi nóng làm dịu đi cảm giác nặng nề nơi ngực.
"Không sao. Em quen rồi."
Triệu Du Nhiên đập nhẹ vai cô: "Biết đâu có người âm thầm chống lưng cho em đó? Em không thấy cái ánh mắt của Phó Duyệt sáng lên khi nói chuyện với đạo diễn à? Mà khoan. Hay là Thẩm Lục Trạch nhỉ?"
Tống Du lắc đầu, nở nụ cười nhạt: "Không ai rảnh mà giúp em vô điều kiện đâu."
Triệu Du Nhiên không nói nữa. Nhưng trong lòng lại nghĩ: Đôi khi, người giúp mình không cần lý do. Chỉ là họ muốn vậy thôi.