Trời Giang Thành hôm ấy nặng mây. Gió từ thung lũng thổi ngược, lạnh buốt, kéo theo mùi ẩm của đất đá và hơi sương lững lờ như khói. Cả phim trường bao trùm trong một thứ không khí căng như dây đàn. Chỉ cần một tiếng động nhỏ cũng đủ khiến người ta giật mình.
Từ lúc mặt trời còn chưa ló, đoàn phim đã dựng cảnh. Âm thanh va chạm của kim loại, tiếng gọi nhau khẩn trương, tiếng dây cáp rít lên từng hồi, tất cả hòa lại thành một nhịp điệu dồn dập. Phó Duyệt đi lại liên tục, hết kiểm tra dây bảo hộ lại nhắc người điều khiển cần cẩu, giọng khàn đặc vì căng thẳng.
Cảnh quay hôm nay là cao trào của cả bộ phim. Cảnh nữ chính bị truy đuổi đến đường cùng, phải liều mình nhảy lên cabin cứu hộ treo lơ lửng giữa không trung để thoát thân. Một phân đoạn đòi hỏi không chỉ kỹ thuật mà cả sự chính xác tuyệt đối, chỉ cần lệch một nhịp thôi là hậu quả không thể lường.
Khi chiếc cabin được kéo lên độ cao hơn mười mét, gió rít mạnh hơn, tiếng cáp ma sát kẽo kẹt như một lời cảnh báo. Ánh sáng ban sáng nhạt nhòa phủ lên khuôn mặt Tống Du, cô bám chặt thanh sắt, mắt nhìn thẳng vào ống kính, hơi thở gấp gáp hòa lẫn với tiếng gió thét. Từng biểu cảm, từng cú run đều khớp hoàn hảo với cảm xúc nhân vật, sợ hãi, tuyệt vọng, nhưng vẫn cố gắng chống lại số phận.
“Máy quay, chạy!” đạo diễn hô.
Cảnh quay bắt đầu.
Tống Du hét lên câu thoại giữa khoảng không, giọng khản đặc, đôi tay siết chặt thanh chắn, những sợi tóc bị gió cuốn tạt về phía sau.
Rồi một âm thanh khô khốc vang lên.
“Rắc.”
Nhỏ thôi, nhưng đủ để mọi người dưới đất chết sững.
“Dừng lại!!” tiếng chỉ đạo võ thuật thét lên, nhưng đã muộn.
Dây bảo hộ chính trượt. Thân hình Tống Du đổ về phía trước, trong tích tắc, cô rơi khỏi cabin. Một tiếng thét bị nuốt chửng giữa không trung. Cơ thể cô xoay cuộn trong gió, cánh tay quệt mạnh vào mỏm đá nhọn, để lại một vệt máu đỏ rực. Rồi cô va xuống lớp đệm dày được đặt sẵn, âm thanh khẽ đến lạ lùng như thể cả thế giới vừa nín thở cùng cô.
Rồi như có ai đó bất ngờ bấm nút khẩn cấp cả phim trường như bừng tỉnh khỏi trạng thái đông cứng. Đạo diễn ném bộ đàm, trợ lý chạy cuống cuồng, đội kỹ thuật lao về phía đệm bảo hộ. Từng người một đều hoảng loạn lao tới như thể sinh mệnh của họ vừa rơi xuống cùng với cô gái ấy.
“Gọi cấp cứu!”
“Đội y tế đâu?! Nhanh lên!!”
“Cô ấy bất tỉnh rồi!!”
Phó Duyệt tái mặt, giật phăng tai nghe, quăng kịch bản, chạy như điên đến mép đệm, tay run đến mức không bấm nổi bộ đàm. Một vài người trong đoàn sững người, nước mắt trào ra khi nhìn thấy máu loang trên ống tay áo trắng của cô. Cả phim trường như bị đè nặng bởi sự sợ hãi.
Tống Du nằm yên, khuôn mặt tái nhợt, mái tóc vương bụi đất, môi nhợt nhạt. Bác sĩ trường quay vừa đến, vừa hô nhịp tim, vừa ra lệnh chuẩn bị cáng.
“Còn mạch, nhưng yếu!”
Tiếng còi xe cứu thương vọng lại từ xa, rạch toạc màn không khí đặc quánh.
“Gọi cấp cứu! Mau lên!” Một thành viên đoàn phim hét đến khản giọng.
Phó Duyệt tái mặt, giật tai nghe khỏi đầu, hét vào bộ đàm:
“Đội y tế đâu?! Xuống đệm ngay! Đưa xe ra cổng sau chuẩn bị di chuyển!”
Máy quay im bặt. Một vài diễn viên phụ gần đó chết trân, mắt đỏ hoe.
Mọi người vây kín quanh tấm đệm, cố giữ trật tự nhưng ai cũng run tay tiếng thở gấp, tiếng giày va nền gấp gáp, tiếng người réo nhau như rối loạn trong cùng một nhịp kinh hoàng.
Giữa trung tâm Kinh Thành, tầng cao nhất của một tòa nhà văn phòng sáng đèn rực rỡ. Cuộc họp kéo dài hơn dự kiến. Giọng báo cáo viên vang đều đều, còn Thẩm Lục Trạch ngồi im ở đầu bàn, tay xoay cây bút, mắt nhìn màn hình chiếu mà tâm trí ở đâu xa lắm.
Tiếng cửa bật mạnh. Trợ lý gần như lao vào, mặt tái mét, hơi thở gấp: “Thẩm tổng! Cô Tống… gặp tai nạn!”
Cả căn phòng khựng lại. Người đàn ông ngồi ở đầu bàn trong thoáng chốc bất động, bút rơi khỏi tay lăn trên mặt bàn, tạo tiếng lạch cạch nhỏ đến rợn người.
“Cái gì?”
“Dây bảo hộ bị đứt. Cô ấy rơi khỏi cabin, đang đưa vào bệnh viện.”
Một giây trôi qua không ai dám thở. Rồi chiếc ghế xoay bật ngửa ra sau.
Thẩm Lục Trạch bật dậy, gần như hất cả tập tài liệu xuống sàn, bước nhanh ra cửa, giọng anh khàn đặc nhưng lạnh buốt:
“Chuẩn bị xe. Ngay lập tức.”
Trợ lý chạy theo, lắp bắp:
“Xe đợi dưới hầm rồi ạ!”
Tiếng giày anh dội lên sàn đá, từng nhịp nặng như tiếng tim dội trong l*иg ngực. Hành lang dài hun hút, ánh đèn huỳnh quang phản chiếu lên khuôn mặt anh một lớp sáng tái nhợt.
Anh không nói, không hỏi thêm một câu. Chỉ lao thẳng vào thang máy, bàn tay siết chặt, các khớp trắng bệch.
Xe phóng khỏi tầng hầm như mũi tên. Thành phố lùi dần sau những vệt sáng. Trong khoang xe, im lặng tuyệt đối, chỉ có tiếng máy rền và hơi thở anh đứt quãng. Mỗi lần xe thắng gấp, người anh cũng chao theo, tim nhói lên từng đợt, như có ai đang bóp chặt bên trong.
Hình ảnh Tống Du trong đầu cứ thay đổi không ngừng. Nụ cười dịu dàng khi cô đọc thoại, ánh mắt lúng túng khi lỡ chạm vào anh, dáng người nhỏ bé trong áo khoác dài dưới mưa. Và rồi bỗng vụt tắt, thay bằng hình ảnh cô rơi xuống khoảng không trắng xóa.
Anh nuốt khan, cổ họng khô rát, buông ra một câu như hơi thở cuối cùng: “Tống Du… em không được phép xảy ra chuyện gì cả…”
Xe lao đi giữa đêm, xuyên qua từng ngã tư, tiếng còi xe và ánh đèn loang lổ phản chiếu lên gương mặt anh người đàn ông đang vật lộn với nỗi sợ lớn nhất của đời mình mất đi người mà anh vẫn luôn cố giả vờ chỉ là đồng nghiệp.
Bên ngoài, trời Giang Thành vẫn mù sương, nhưng trong lòng anh, cơn bão đã nổi lên từ khoảnh khắc cô rơi khỏi cabin ấy. Và lần này, anh biết… nếu cô không mở mắt lại, anh sẽ không còn đủ dũng cảm để im lặng thêm một lần nào nữa.