Buổi chiều hôm đó, trời Kinh Thành lặng gió. Không khí sau cơn mưa đêm qua vẫn còn vương hơi ẩm, mùi đất ngai ngái hòa trong nắng yếu.
Tống Du vừa hoàn thành xong một cảnh quay dài, cảnh đó nhiều thoại, nhiều biểu cảm, và khi đạo diễn hô “cắt”, cô vẫn ngồi yên tại chỗ, như chưa thật sự thoát khỏi nhân vật. Cảm giác nghèn nghẹn nơi cổ họng khiến cô thở ra một hơi rất chậm.
Cô rảo bước về khu nghỉ chân, ngồi xuống chiếc ghế đá quen thuộc phía sau phim trường nơi ít người qua lại, chỉ có vài nhành hoa giấy rủ xuống, rung khẽ trong gió. Tay cô cầm ly cà phê mới pha, hơi nóng vẫn còn quấn quanh nắp nhựa, nhưng mãi vẫn chưa uống ngụm nào.
Không khí buổi chiều đặc quánh lại, mọi âm thanh như lùi xa, chỉ còn tiếng tim đập chậm và tiếng lá rụng khẽ va vào nền xi măng. Trong giây phút tĩnh lặng ấy, tâm trí cô trôi đi, chạm vào vô số suy nghĩ chưa kịp gọi tên. Những ánh nhìn, những lời chưa nói, những khoảng lặng kéo dài tưởng như bình yên mà thật ra đang âm ỉ.
Một bóng dáng xuất hiện ở rìa tầm mắt, khiến cô khẽ ngẩng đầu lên. Là Từ Mộc Tranh. Người phụ nữ ấy vẫn vậy. Đơn giản, điềm nhiên, ánh mắt hiền nhưng sâu.
Tống Du hơi bất ngờ, không ngờ lại gặp cô ấy ở đây vào lúc này. Nhịp tim chững lại một nhịp, ánh mắt dõi theo bóng người đang tiến gần. Từ Mộc Tranh mặc bộ đồ đoàn phim đơn giản, dáng đi bình thản, như thể không hề bị ảnh hưởng bởi nhịp sống xô bồ quanh mình.
Trong phút chốc, một mảnh ký ức chợt lướt qua đầu Tống Du, buổi trò chuyện ngắn trên phim trường lần trước, lúc cô còn đang chới với trong cảm xúc của chính mình. Hôm nay, cảm giác lại trở về, nhưng dịu dàng hơn, sâu hơn.
“Hôm nay không có cảnh của chị sao?” cô lên tiếng trước, khẽ hỏi.
“Mới quay xong một phân đoạn. Nghe nói đoàn em quay gần đây, nên ghé qua thăm chút.”
Từ Mộc Tranh đáp, mắt khẽ liếc ly cà phê trong tay cô, mỉm cười: “Còn nóng không?”
“Chắc vẫn còn… nhưng em chưa uống.”
Hai người phụ nữ đứng dưới tán cây, ánh nắng mỏng xuyên qua kẽ lá tạo nên những mảng sáng tối đan xen trên mặt đất. Giữa khoảng không ấy là một loại im lặng không hề ngột ngạt, nhưng cũng chẳng dễ chịu như thể mỗi người đều đang mang trong lòng một câu hỏi mà chưa biết có nên hỏi ra.
Từ Mộc Tranh nhìn Tống Du một lúc, nụ cười thoáng nhẹ nhàng:
“Chị nghe nói hai đứa cãi nhau à?”
Tống Du thoáng sững, ánh mắt chệch đi, không đáp.
“Haizz, hai đứa trẻ con thật.” Mộc Tranh khẽ cười, giọng vừa đùa vừa như trách.
Rồi chị nghiêng đầu, ánh nhìn bỗng dịu lại, nhẹ mà thấu:
“Em thích nó không? Thẩm Lục Trạch ấy.”
Câu hỏi bất ngờ nhưng không hề gai góc. Tống Du khẽ mím môi, ngón tay siết lấy ly cà phê, không trả lời. Ánh mắt cô dừng ở một điểm xa xăm, nơi những tia nắng cuối ngày đang vắt mình qua hàng cây, vừa đủ để soi lên gương mặt cô một vẻ mờ nhòe
Từ Mộc Tranh quan sát cô hồi lâu, rồi nhẹ thở ra, giọng đều đều, chậm rãi mà buồn:
“Nhìn em, chị lại thấy chính mình lúc thời trẻ. Lúc đó, chị cũng nghĩ… thôi cứ chờ đi, đợi người ta nói trước, đợi thời điểm đúng, đợi một dấu hiệu rõ ràng. Nhưng cuối cùng, chị đợi mãi mà chẳng có gì thay đổi.”
Chị đưa mắt nhìn lên tán cây, nơi ánh nắng lấp lánh xuyên qua những kẽ lá vàng úa:
“Chị tưởng mình đang đợi… nhưng thật ra cả hai đều đứng yên. Đến một lúc, người đó rời đi, chị mới hiểu. Chỉ cần một người không đủ dũng cảm, thì khoảng cách sẽ mãi là khoảng cách. Dù có gần đến mấy, vẫn là hai thế giới.”
Giọng chị khẽ lẫn vào tiếng gió, tan đi trong chiều.
Tống Du im lặng. Trong lòng cô như có gì đó bị chạm vào. Một thứ cảm xúc mơ hồ, vừa đau, vừa tiếc, vừa bất lực. Phải rồi, từ đầu đến giờ… cô luôn sợ bước tới. Sợ tổn thương, sợ mình không đủ quan trọng, sợ là người duy nhất giữ tình cảm này.
Nhưng anh thì sao? Có lẽ anh cũng đang sợ y như cô.
“Cảm ơn chị.”
Cô nói nhỏ, như sợ làm vỡ thứ cảm xúc mong manh đang treo giữa hai người.
Từ Mộc Tranh khẽ cười, ánh mắt như phủ một lớp nắng ấm lên gương mặt Tống Du:
“Không cần cảm ơn. Chỉ là… dũng cảm lên một chút. Có những bầu trời, chỉ hiện ra khi mình chịu ngẩng đầu nhìn.”
Chị đứng dậy, phủi nhẹ vạt áo, xoay người bước đi, dáng lưng thẳng, bước chân ung dung mà nhẹ như gió. Chỉ còn lại mùi cà phê và hơi nắng phảng phất, khiến lòng Tống Du bất giác trống trải.
Cô vẫn ngồi đó rất lâu, gió thổi qua vai, cuốn theo mùi hoa dại ven đường, để lại trong không khí vị ngọt nhàn nhạt như một lời thì thầm.
Đêm đó, trong căn phòng khách sạn nhỏ, cô ngồi bên cửa sổ mở toang, ánh đèn thành phố hắt lên gương mặt, nhạt nhòa mà trong trẻo. Túi xách vẫn còn đặt trên ghế, áo khoác chưa cởi, nhưng cô không thấy lạnh. Ngoài kia, dòng xe nối đuôi nhau, tiếng còi hòa cùng tiếng gió, tất cả như một bản nhạc quen thuộc mà cô bỗng thấy xa lạ.
Tống Du bước đến bàn, mở cuốn sổ tay cũ, ngón tay khẽ vuốt qua những trang giấy đã sờn góc. Nhiều dòng chữ trước đây là ghi chú kịch bản, là cảm xúc vụn vặt sau mỗi buổi quay. Hôm nay, cô cầm bút, dừng rất lâu trước trang giấy trắng, rồi viết chậm, từng nét mảnh:
Nếu chỉ một người bước tới… liệu có đủ không?
Mực còn ướt, nét chữ run nhẹ như hơi thở.
Cô nhìn dòng chữ thật lâu, đôi mắt chùng xuống, trong lòng dấy lên cảm giác vừa xót xa vừa dịu dàng như thể cuối cùng cũng chạm được vào nơi sâu nhất của mình.
Phía xa, ánh đèn xe phản chiếu lên ô kính, tạo thành những vệt sáng loang lổ. Cô khẽ cười, nụ cười không có nước mắt nhưng lại đượm một vị buồn rất thật. Có lẽ, lần đầu tiên sau ngần ấy tháng, cô đã hiểu: yêu không phải chỉ là đợi được nói ra, mà còn là dám giữ lấy khi chưa kịp nghe lời đáp.
Ngoài trời, gió khẽ dội vào song cửa, mang theo hơi lạnh rất nhẹ. Cô khép sổ, tắt đèn bàn. Trong bóng tối, nhịp tim cô vang lên đều đặn. Chậm, chắc, và bình tĩnh hơn bao giờ hết.