Chương 27: Câu Hỏi Không Trả Lời

Buổi ghi hình gameshow diễn ra vào một buổi chiều cuối tuần, khi bầu trời Kinh Thành loang loáng nắng mỏng. Những tia sáng yếu ớt len qua tầng mây, rơi xuống khán phòng rộng nơi ánh đèn sân khấu rực rỡ đến mức nuốt chửng cả hơi thở. Tiếng nhạc nền, tiếng vỗ tay, tiếng MC hô nhịp nối nhau không ngừng, mỗi âm vang lên như một cơn sóng lăn trên mặt biển người đang reo hò.

Thẩm Lục Trạch bước ra từ cánh gà, dáng người cao trong bộ vest xám nhạt, bước đi trầm ổn, từng động tác đều mang theo vẻ điềm tĩnh đến mức lạnh lẽo. Ánh đèn chiếu hắt lên gương mặt anh, phản sáng lên đôi mắt sâu khiến khán giả như bị hút vào, nhưng trong đó chẳng có gợn cảm xúc nào. Anh mỉm cười rất nhẹ, như một phép lịch sự được tính toán sẵn, vừa đủ để sân khấu không lạnh mà cũng không thật ấm.

Người dẫn chương trình hôm ấy là một MC kỳ cựu, nổi tiếng với lối phỏng vấn thẳng thắn và khả năng bóc từng lớp vỏ cảm xúc của khách mời. Sau vài phút trao đổi về dự án mới và vai diễn, ông nghiêng người về phía anh, ánh nhìn nửa đùa nửa dò xét, giọng kéo dài như đang ném mồi cho đám đông chờ đợi:

“Dạo gần đây, cộng đồng mạng đặc biệt quan tâm đến sự ăn ý giữa anh và bạn diễn Tống Du. Nhiều người nói rằng ánh mắt hai người trao nhau… không giống đang diễn.”

Khán phòng thoáng vang lên một tràng cười nhỏ, rồi lắng xuống khi ông tiếp lời, nụ cười tinh quái vẽ trên môi:

“Nếu có thể chia sẻ một chút cảm nhận cá nhân...Anh nghĩ gì về cô ấy?”

Câu hỏi rơi xuống giữa không khí sôi động như một giọt nước rơi vào gương hồ phẳng lặng. Tất cả khán giả đều im, máy quay lia cận cảnh gương mặt Thẩm Lục Trạch, ánh sáng đèn phản chiếu lên tròng mắt, khiến anh trông như vừa rực rỡ vừa xa vời.

Anh không tránh né, cũng không mỉm cười.

Một thoáng im lặng kéo dài, thời gian như bị kéo giãn, người trong trường quay có thể nghe rõ tiếng quạt gió xoay đều, tiếng máy quay rì rì, và cả tiếng ai đó khẽ nuốt khan nơi hàng ghế khán giả.

Người MC cười nhẹ, cố pha trò cho bớt căng:

“Chúng tôi tôn trọng sự riêng tư của anh, nhưng phải nói rằng… sự im lặng này lại khiến khán giả càng tò mò hơn đấy.”

Thẩm Lục Trạch khẽ nhướn mày, ánh mắt vẫn trầm như nước hồ, giọng anh trầm thấp vang lên qua micro, rõ ràng từng chữ:

“Vấn đề này tôi nghĩ… không có gì để bàn luận.”

Câu nói ngắn gọn, bình thản đến mức tưởng như không mang theo chút sắc thái nào, nhưng lại khiến cả trường quay chao đi trong một nhịp lặng. Ánh sáng đèn chiếu rọi lên gương mặt anh, gọt những đường nét ấy thêm lạnh, ánh nhìn điềm nhiên mà cách biệt như đang phủ một lớp sương giữa anh và thế giới.

MC thoáng khựng lại, rồi bật cười, cố làm không khí trở lại bình thường:

“Xem ra ảnh đế của chúng ta vẫn như mọi khi kín đáo và khó đoán quá.”

Anh chỉ khẽ gật đầu, nụ cười nhạt hơn cả hơi gió lướt qua mặt hồ. Không giải thích, không phản bác, cũng không phủ nhận. Câu nói tưởng dứt khoát ấy, khi phát lại trên màn hình, lại mang một tầng nghĩa mơ hồ như thể anh vừa khép lại câu chuyện, vừa vô tình để lại một cánh cửa hé mở.

Máy quay lia sang khán giả, tiếng nhạc hiệu nổi lên, trường quay vỡ òa tiếng vỗ tay. Nhưng giữa biển ánh sáng ấy, đôi mắt Thẩm Lục Trạch vẫn hướng về nơi nào đó xa hơn, xa đến mức dường như chẳng liên quan gì đến sân khấu, hay đến những câu hỏi vừa rồi.

Buổi tối hôm đó, đoạn video được cắt lại và lan truyền với tốc độ kinh hoàng. Chỉ vài giờ, toàn bộ mạng xã hội như nổ tung.

[Thẩm Lục Trạch chính thức lên tiếng về tin đồn tình cảm!]

[“Không có gì để bàn luận” là phủ nhận hay bảo vệ?]

[Một câu nói, hai tầng nghĩa. Im lặng thật sự là vàng?]

Bình luận tràn ngập khắp các nền tảng. Người thì khen anh điềm tĩnh, chuyên nghiệp; kẻ lại mỉa mai lạnh nhạt, vô tình. Có người còn trích dẫn lại từng khung hình cận cảnh, phóng đại ánh mắt, ngữ điệu, để soi tìm “ẩn ý phía sau lời nói.”

[Không có gì để bàn luận? Nghĩa là đang giấu chứ gì nữa!]

[Anh ta rõ ràng muốn tránh né, nhìn ánh mắt kia đi, có chút do dự mà!]

[Không dám thừa nhận cũng không nỡ phủ nhận kiểu người nguy hiểm nhất.]

[Câu này nói hay, bảo vệ mà vẫn giữ được thể diện.]

Dưới bài đăng, hashtag #ThamLucTrach #DuTrachCouple #KhongCoGiDeBanLuan bốc lên top hotsearch, tràn khắp Weibo, XHS, diễn đàn, thậm chí các tờ báo mạng lớn cũng nhanh chóng đăng lại kèm bình luận phân tích như thể đó là tuyên ngôn tình cảm chính thức.

Tống Du biết tin khi đang ở phòng hóa trang, chuẩn bị cho cảnh quay đêm. Trợ lý vừa rót nước, vừa ngập ngừng:

“Chị Tống… chị xem cái này chưa?”

Cô ngẩng đầu, thấy màn hình điện thoại trợ lý sáng rực với đoạn clip. Một phần trong cô muốn phớt lờ, nhưng bàn tay vẫn chậm rãi vươn ra, chạm nhẹ vào màn hình. Hình ảnh hiện lên rõ nét ánh đèn sân khấu rực sáng, gương mặt anh được quay cận, ánh mắt điềm nhiên như mặt hồ đóng băng.

[Vấn đề này, tôi nghĩ… không có gì để bàn luận.]

Giọng nói ấy vang lên, bình thản, nhẹ, nhưng lại nặng nề đến mức ép cả không khí trong phòng nén xuống.

Cô nhìn mãi, cho đến khi đoạn video kết thúc, tay vẫn giữ nguyên tư thế, hơi run.

Không có gì để bàn luận nghĩa là phủ nhận sao? Hay là đang cố giấu đi điều gì?

Cô không biết. Càng không dám chắc.

Trên màn hình, bình luận cuộn liên tục như một cơn bão nhỏ.

[Nếu không có gì để bàn luận, sao không nói dứt khoát là không?]

[Anh ta đang bảo vệ ai vậy?]

[Giọng điệu kia… giống đang chịu đựng hơn là né tránh.]

[Rốt cuộc anh tui có ý gì vậy nhỉ? Khó đoán quá…]

Cô không đọc nữa, tắt màn hình, đặt điện thoại úp xuống bàn. Nhưng ánh sáng vẫn lọt qua khe viền, phản chiếu lên gương mặt cô một lớp nhợt nhạt, như ánh trăng rơi vào nước.

Trong lòng, cảm xúc quặn lại. Vừa muốn tin, vừa sợ tin sai.

Nếu là phủ nhận, sao ánh mắt ấy lại buồn như thế?

Nếu là bảo vệ, sao anh không nói một câu rõ ràng để cô có thể yên tâm?

Một cơn gió nhẹ thổi qua khe cửa, mang theo mùi bụi và hơi đêm lạnh, làm tách trà bên cạnh lay nhẹ. Cô tựa đầu vào lưng ghế, khẽ cười, một nụ cười mờ nhòe như sương: “Không có gì để bàn luận…”

Giọng cô tan ra trong không khí, nhẹ đến mức gần như không tồn tại.

Phía ngoài, ánh đèn quay chiếu ngược vào gương, phản lại hình bóng cô người phụ nữ vẫn ngồi đó, xinh đẹp, bình tĩnh, nhưng trong đôi mắt lại là một vùng biển lặng không đáy.

Bên ngoài, thế giới ồn ào đến náo loạn. Còn trong lòng cô, chỉ có duy nhất một câu hỏi đang dội đi dội lại, như âm vang cuối cùng sau một khúc nhạc đã tắt.

Nếu anh thật sự không có gì để bàn luận… vậy còn em, có đáng để nhắc đến không?