Sáng hôm sau, bầu trời Giang Thành âm u lạ lùng, từng lớp mây xám chồng lên nhau như tấm lụa nặng đè xuống những nóc nhà ướt hơi sương; đoàn phim bắt đầu từ rất sớm, tiếng dàn đèn bật lên khô khốc, hơi máy quay phả nóng, người đi qua lại khẽ dặn nhau giữ nhịp, nhưng không khí vẫn lặng như mặt hồ im gió, ai làm việc nấy, chẳng ai buồn trò chuyện.
Trong phòng hóa trang, mùi keo tóc hòa cùng mùi phấn nền thoang thoảng, ánh đèn tròn trên gương trút xuống gương mặt Tống Du một thứ sáng trắng lạnh, làm lộ ra đường viền tinh tế nhưng cũng phơi bày ánh mắt rỗng không như mặt kính, stylist cúi sát tỉ mỉ chỉnh lại vài sợi mái cong, mà từng đường lược đi qua vẫn không thể chải phẳng mớ rối nơi l*иg ngực. Tay cô khẽ chạm vào suối tóc vừa sấy cuốn, mượt và ấm, vậy mà lòng lại lạnh như vừa ngâm trong nước đá, soi sâu vào tấm gương thấy một phiên bản của chính mình. Đẹp đẽ, đúng chuẩn, nhưng vô hồn như hình nhân đứng sau lớp kính.
Tiếng gõ cửa bất chợt vang lên cộc một nhịp, trợ lý ló đầu, mắt đảo qua cả phòng như sợ khuấy mạnh không khí đang đông đặc, rồi nói nhỏ đủ nghe:
“Chị Tống Du, Thẩm tổng đang đợi chị ở phòng nghỉ.”
Không ai hò hét, chẳng có người trêu đùa như mọi sáng, vậy mà một luồng căng mỏng lập tức căng ra giữa những cái nhìn. Tống Du chớp mắt, ánh nhìn chao nhẹ như một giọt nước sắp rơi, không hỏi gì thêm, cô đứng dậy, cảm ơn trợ lý bằng một cái gật đầu, khoác áo mỏng rồi bước ra.
Hành lang dẫn đến khu phòng nghỉ dài và im tới mức có thể nghe rõ tiếng đèn huỳnh quang rền một trầm đều đều, sàn trải thảm sẫm màu hút hết bước chân, áp phích phim treo hai bên tường lấp loáng dưới sáng đèn, thỉnh thoảng một nhân viên đi ngang cũng chỉ gật nhẹ rồi lướt qua như bóng.
Khi rẽ vào góc cuối, cô thoáng khựng lại vì một xe đạo cụ bất ngờ đẩy ra, một thùng đạo cụ lung lay, nắp bật hé, mấy cuộn băng dán và hộp kim ghim rơi loảng xoảng, cô theo phản xạ cúi xuống đỡ, đầu ngón tay chạm vào mép kim loại sắc làm rách một vệt mảnh nơi đốt tay, máu ứa ra nhỏ đến mức chỉ nhuộm hồng nửa vòng móng. Cô vẫn định tự xử lý thì một chiếc khăn giấy đưa tới, sạch và khô, mùi sát trùng từ lọ nhỏ kèm theo thoáng dịu, một bàn tay khác giữ nhẹ cổ tay cô, lực đạo rất kiềm chế như sợ làm đau hơn. Cô ngẩng lên, mới nhận ra là anh.
Phòng nghỉ mở cửa, không ai bên trong ngoài họ, cửa sổ kéo rèm nửa chừng để thứ ánh sáng buổi sớm xám như tro tràn vào, quanh phòng là mùi gỗ đánh bóng và hương trà nhạt còn sót trong cốc sứ.
Thẩm Lục Trạch đặt lọ sát trùng xuống bàn, nắn khẽ miếng băng cá nhân lên vết xước, động tác chậm và chuẩn, ngón tay ấm chạm thoáng qua rồi rút về. Không một lời hỏi han kiểu xã giao, không câu “có đau không” rỗng âm, chỉ có sự tập trung của người đang cố làm đúng một việc nhỏ vì sợ làm hỏng những thứ lớn hơn.
Anh lùi một bước, như để dành lại khoảng thở cho cô, rồi mới quay mặt đi, đứng bên khung cửa, lưng tựa thành kính, bóng anh chìm trong dải sáng đổ nghiêng, đến lúc ấy mới có tiếng từ phía sau lưng, trầm, khàn, như bị mài qua một lớp cát mịn rất lâu.
“Em thật sự muốn biến anh thành vai phụ trong đời em sao.”
Câu nói không nặng, không hằn, không cắn xé, chỉ mỏi mệt như người bơi lâu giữa sương mù, vừa hỏi vừa như thừa nhận rằng mình đã đứng ở rìa khung hình quá lâu.
Tống Du sững vài nhịp, tim như bị siết một vòng, chữ muốn đi ra rồi mắc lại nơi cổ, cô có thể nói rất nhiều, có thể viện ra trăm ngàn lý do để lùi, nhưng khi mở miệng, âm thanh bật ra lại nhỏ đến mức tan trong không khí:
“Ngay từ đầu… anh đâu phải nam chính.”
Một đường cắt mảnh, gọn, nhưng bén, đi thẳng vào nơi người đối diện đang cố bảo toàn.
Anh khép mắt ngắn ngủi như cần một độ trễ để tiếp nhận, khi mở ra, ánh nhìn đã mềm xuống, vẫn có vệt tổn thương lẩn sâu nhưng không tìm chỗ trút giận, chỉ hỏi, không đẩy, không dồn:
“Vậy em nghĩ… ai là nam chính.”
Cô lắc đầu, mắt cụp, giọng bình như nước lặng nhưng bên dưới là sóng: “Em không biết, chỉ biết trong câu chuyện của em, chưa ai ở lại đủ lâu để chứng minh điều gì cả.”
Khoảng lặng đi qua giữa hai người như một làn gió lạnh, thổi qua mà không ai giơ tay níu, anh bấy giờ mới tiến gần hơn một nhịp, vẫn giữ khoảng cách đủ để người đối diện không thấy bị dồn, bàn tay bên áo khoác khẽ co rồi giãn, như nhắc mình đừng chạm:
“Nếu em không muốn, anh sẽ không ép.” Anh dừng một khoảng lại nói tiếp “nhưng đừng tìm câu trả lời từ người khác, khi anh vẫn đang ở đây.”
Câu nói làm đáy tim cô chao một vòng, trong tĩnh lặng ấy, cô nhận ra độ căng trên vai anh, nhận ra ánh mắt không dám tiến thêm vì sợ làm vỡ thứ mong manh giữa hai người, cũng nhận ra tất cả những ngày im lặng đã biến thành bức tường mỏng chỉ cần một hơi thở mạnh là đổ.
Cô hít vào, muốn nói “bữa tối đó chỉ là…”
Muốn nói “em định nhắn cho anh”
Muốn nói “em không muốn anh hiểu sai”
Nhưng ngay khi chữ sắp thành hình, khoảnh khắc cô nhìn thấy phản chiếu của mình trong cửa kính, gương mặt phấn nền hoàn hảo, đôi mắt không còn sắc sống, chữ vụn ra, thành một tiếng thở rất khẽ
“Bữa tối đó…” cô bắt đầu, rồi ngập ngừng, rồi im.
Thẩm Lục Trạch không thúc, không chen, ánh mắt chỉ dao động nhẹ như đón một con sóng mới ùa tới, bàn tay anh đặt trên bậu cửa, ngón tay gõ một lần vào gỗ rồi dừng, căn phòng ngấm một lớp yên đến mức nghe rõ tiếng kim đồng hồ trong máy lạnh quay như kéo dãn từng giây.
Khi tiếng mưa mỏng đầu giờ rơi lên kính, cô mới kịp gom lại một nhúm can đảm, giọng nhỏ hơn cả tiếng mưa lướt qua lá:
“Nếu vì sự im lặng của anh… làm em tổn thương thì sao.”
Anh khựng hẳn, ánh nhìn mơ hồ như người đứng nơi rìa dốc, không biết nên bước tới hay lùi lại, bờ môi hé nhưng từ không thành câu, treo ở đó rồi tắt.
Cô cũng không hỏi thêm, như thể biết rằng điều cần nghe không đến từ ngôn từ, mà từ lựa chọn, từ bước chân, từ một hành động nhỏ có thể cứu cả một câu chuyện.
Cả hai rơi vào một khoảng lặng kéo dài. Giữa họ không còn lời giải thích, cũng không có trách móc. Chỉ có một sự mỏi mệt dâng lên trong ánh mắt.
Cô cũng không hỏi nữa. Im lặng, đứng yên, đợi một câu trả lời nhưng rốt cuộc vẫn là yên lặng phủ lên.
Anh hít sâu, quay mặt về phía ngoài, trán tựa nhẹ vào kính lạnh, bàn tay lướt bậu cửa như tìm điểm tựa trong mớ hỗn độn, mưa phủ mịn lên khung cảnh Giang Thành xám nhòa như nỗi mệt kéo dài nhiều tháng, giọng anh khi bật ra thấp đến mức giống lời tự thoại:
“Có những điều… nói ra là mất.”
Câu chữ tan trong mưa, để lại khoảng trống giữa hai người phập phồng như một vết nứt chưa kịp khâu.
Dây trong ngực cô kéo căng hết tầm rồi bật về. Nhưng cuối cùng, cô vẫn không bước tới.
Cô lặng lẽ quay lưng, mở cửa bước ra.
Trong khoảnh khắc cánh cửa khép lại, cô không nhìn thấy Thẩm Lục Trạch siết chặt tay thành nắm đấm, mắt nhắm lại, và bờ vai khẽ run.
Buổi tối, anh về biệt thự trước, đèn vẫn bật như thói quen, nhưng ánh sáng rơi lên đồ đạc chỉ khiến không gian càng lộ rõ khoảng trống. Phòng khách thoang thoảng mùi gỗ sạch và một vệt hương nhài mỏng, trên thành ghế còn vắt chiếc áo khoác màu kem nhạt cô mặc hôm quay cảnh mưa, cũng là ngày đầu tiên anh thấy cô ngồi thu mình bên lề đường, gò má hơi tái, đôi môi tím nhợt, ánh mắt hoang hoải vì mệt. Hình ảnh đó không hiểu sao lại hằn sâu trong tâm trí anh đến tận bây giờ.
Bàn tay anh dừng lại trên lớp vải, chậm rãi vuốt dọc theo nếp áo, cảm nhận mùi hương dịu nhẹ quen thuộc. Một thoáng gì đó chạy qua lòng ngực khiến anh nghẹn lại. Cổ họng khô khốc như vừa nuốt phải một viên đá nhỏ. Anh siết nhẹ chiếc áo trong tay, mang vào phòng giặt. Từng động tác giặt tay tỉ mỉ, như thể sợ làm hỏng thứ gì đó mỏng manh. Phơi áo ngoài ban công, anh đứng lặng rất lâu, nhìn từng giọt nước nhỏ xuống từ gấu áo, như những lời chưa kịp nói của một người đang dần tuột khỏi tay.
Áo khô, anh gấp lại ngay ngắn, rồi đem đặt lên giường trong phòng cô. Ngón tay khẽ dừng lại nơi cổ áo, ánh mắt anh dừng lại ở đó một nhịp.
Anh đứng rất lâu ở đó, giữa căn phòng lạnh và im, biết rằng nếu ngày mai cô không về, chiếc áo có thể là thứ duy nhất còn sót lại, một bằng chứng nhỏ nhoi rằng đã từng có người ở đây, từng để lại hơi thở, từng đi ngang dịu dàng đủ làm một trái tim chệch nhịp.
Và nếu chỉ được giữ lại duy nhất một điều, anh thà giữ lấy cảm giác khi đầu ngón tay mình chạm vào mép vải còn ấm mùi nắng, như giữ một đoạn ký ức không có câu, không có lời hứa, nhưng thật đến mức không cách nào phủ nhận.