Buổi chiều, sau khi hoàn thành một cảnh quay dài và căng thẳng, ánh nắng xiên qua khung cửa studio, trải xuống sàn một lớp vàng mỏng. Hơi nóng từ dàn đèn phim chưa kịp tan khiến không khí trong phòng chộn rộn mùi bụi và nhựa cháy. Tống Du cởϊ áσ khoác ngoài, lau mồ hôi, chưa kịp nghỉ ngơi thì Trần Hi bước lại gần, tay cầm chiếc áo mỏng, giọng nhẹ mà mang chút vui đùa:
“Buổi tối rảnh không? Ăn chút gì đi, coi như xả hơi sau mấy ngày quay liền tù tì.”
Cô định từ chối, như vẫn thường. Nhưng miệng vừa hé, lời lại nghẹn. Cô sực nhớ đã nhiều đêm liền mình ăn một mình, ngồi lặng trước màn hình sáng, nghe đồng hồ trôi qua trong căn phòng trống. Có lẽ vì vậy, khi ánh mắt Trần Hi hơi chờ đợi, cô chỉ khẽ gật đầu.
“Được.”
Triệu Du Nhiên cũng đi cùng, như thường lệ, nói rằng “ba người cho vui”. Họ chọn một nhà hàng nhỏ cách phim trường vài con phố, nằm khuất trong con hẻm yên tĩnh, ánh đèn vàng ấm áp phản chiếu lên tường sơn cũ. Không gian thơm mùi thảo mộc và khói than nhẹ, mùi của những bữa cơm giản dị.
Trần Hi kể chuyện hậu trường, đạo diễn la vì một cú máy trượt tay, quay phim lỡ cắt nhầm đoạn thoại; stylist chen vào, bàn tán về concept tạo hình cho bộ phim mới; Triệu Du Nhiên xen ngang, cười đến nghiêng người. Trong tiếng nói cười ấy, Tống Du chỉ ngồi yên, thỉnh thoảng mỉm cười, uống ngụm nước ấm, cảm giác như cổ họng được rã đông sau nhiều ngày im lặng.
Không ai biết, ở phía bên kia đường, trong một chiếc xe tối màu, ống kính phóng xa vừa ló ra khỏi cửa sổ, lia nhẹ về phía họ. Một khoảnh khắc thoáng qua Trần Hi gắp cho cô một miếng thịt, cô hơi nghiêng đầu, mỉm cười cảm ơn. Chỉ vậy thôi. Nhưng khi được đóng khung trong tấm ảnh, nó lại trông như một đoạn phim lãng mạn, ngọt ngào đến mức có thể khiến dư luận phát cuồng.
Tối muộn, cô về lại phòng nghỉ trong phim trường, trời bắt đầu đổ mưa lất phất. Gió đêm luồn qua khe cửa, lạnh và ẩm. Cô tắm qua loa, thay áo mỏng, ngồi xuống mép giường kiểm tra lịch quay ngày mai. Khi mở điện thoại, thông báo nhảy liên tục, báo chí, mạng xã hội, diễn đàn giải trí đều đồng loạt sáng lên.
Dòng tiêu đề nổi bật trên top hotsearch: [Tống Du và Trần Hi ăn tối riêng. Tình mới sau khi rạn nứt với Thẩm Lục Trạch?]
Phía dưới là những bức ảnh mờ mờ, góc chụp nghiêng, nhưng đủ để nhận ra từng biểu cảm. Một cô gái cười, một người đàn ông gắp thức ăn. Khoảng cách vừa khéo, ánh sáng vừa đẹp, đủ để đồn thổi cả một câu chuyện.
Hashtag #HiDu nhanh chóng leo thẳng lên hạng nhất.
Bình luận tuôn ra như nước lũ:
[Ủa, vậy là Trạch Du song ảnh tan thật rồi hả?]
[Kết hôn rồi mà vẫn thân mật với người khác? Đạo đức nghề nghiệp đâu?]
[Tôi thấy HiDu đẹp đôi hơn đó chứ, ít nhất còn có cảm giác couple hơn Thẩm Ảnh đế kia.]
[Hay cuộc hôn nhân kia chỉ là màn kịch như người ta đồn?]
Những dòng chữ nối nhau chạy dài, lạnh và sắc như dao.
Tống Du nhìn điện thoại, ánh sáng hắt lên gương mặt cô, mờ và nhạt. Cô không biết mình đang cảm thấy gì không giận, không sợ, chỉ thấy trống rỗng. Một cơn gió thổi qua khe cửa, làm tấm rèm mỏng lay nhẹ. Cô khẽ thở ra, tắt màn hình.
Một lúc sau, cô lại mở lên. Ngón tay chạm vào khung chat mang tên [Thẩm Lục Trạch].
Cửa sổ tin nhắn vẫn trống. Tin cuối cùng vẫn là một dòng thông báo lạnh lùng về lịch quay.
Cô gõ vài chữ: [Bữa tối nay chỉ là…] rồi dừng lại.
Nhìn mấy từ ngắn ngủn ấy, lòng cô chợt nhói. Cô xóa hết, viết lại: [Em có thể giải thích.] Rồi lại xoá.
Ngón tay khựng giữa chừng, không biết nên tiếp tục hay dừng lại. Cuối cùng, cô chỉ khẽ thở dài, khoá màn hình, đặt điện thoại úp xuống bàn, ánh sáng tắt dần, phản chiếu lại khuôn mặt cô trong bóng đêm mờ nhòa và cô độc.
Cô ngồi im một lúc, rồi tựa lưng vào tường, mắt nhắm lại. Trong đầu vang lên tiếng ồn của mạng xã hội, tiếng gào thét của dư luận, và cả im lặng của người đàn ông kia thứ im lặng khiến cô không biết mình nên tin vào đâu nữa.
Cùng lúc đó, trong căn phòng làm việc ngập ánh đèn trắng, điện thoại của Thẩm Lục Trạch sáng lên.
Trợ lý đã gửi link bài viết, kèm theo dòng tin nhắn: [Tin đang leo top, anh xem qua.]
Anh không mở ngay. Ngồi yên rất lâu, ánh sáng từ màn hình phản chiếu lên gò má, làm nổi bật đôi mắt thâm quầng và mệt mỏi.
Khi cuối cùng mở ra, những bức ảnh hiện trên màn hình từng tấm, từng tấm rõ ràng, lặng lẽ, không một dòng chú thích. Anh xem chậm, ngón tay lướt từng cái một, như đang dò tìm một chi tiết có thể cứu vãn. Nhưng không có gì. Chỉ có ánh mắt cô nghiêng nghiêng trong nụ cười mờ nhạt. Một nụ cười mà anh chưa từng thấy suốt nhiều tuần qua.
Anh không biết cảm giác đang dội lên trong ngực mình là gì ghen, thất vọng, hay chỉ là hụt hẫng. Tất cả trộn vào nhau, khiến ngực anh nặng như có thứ gì đè lên. Một giây sau, anh tắt màn hình, đặt điện thoại úp xuống bàn, tiếng va chạm khô khốc vang lên trong căn phòng yên tĩnh.
Ánh đèn trong phòng mờ dần khi anh đứng dậy, bước ra ban công. Bầu trời đêm Giang Thành bị bao phủ bởi ánh đèn đô thị, mưa bụi rơi, gió lạnh quẩn quanh. Anh dựa tay vào lan can, ngẩng đầu nhìn về phía xa, nơi những tòa nhà dần bị nuốt trong sương.
Anh không biết nên tin điều gì. Và không chắc mình còn tư cách để hỏi.
Sáng hôm sau, hậu trường ồn ào hơn thường lệ. Tin đồn lan nhanh, nhân viên thì thầm sau lưng, người trong đoàn gửi nhau xem ảnh, bàn tán, đùa cợt. Trợ lý mang cà phê đến cho cô, cau mày nhưng cố giữ giọng bình tĩnh:
“Chị Tống, đừng để tâm. Mấy người đó nói cho vui thôi.”
Tống Du mỉm cười, nụ cười nhạt và ngắn. “Không sao.”
Nhưng trong lòng, cô biết, chuyện này sẽ không dừng dễ dàng. Đặc biệt là khi Thẩm Lục Trạch vẫn chưa nhắn gì.
Chiều muộn, khi thay trang phục chuẩn bị về, stylist ghé vào nói nhỏ:
“Chị, Trần Hi bị nhãn hàng yêu cầu tạm dừng quảng bá phim mới rồi. Tin với chị ảnh hưởng xấu quá.”
Cô cứng người, rồi chỉ khẽ gật đầu. “Ừ, chị hiểu.”
Tối hôm đó, cô một mình trong phòng nghỉ, mở lại những tấm ảnh được lan truyền trên mạng. Mỗi bức đều cười. Một nụ cười thật, không diễn. Nhưng nhìn lâu, cô chỉ thấy khoảng trống vô hình phía sau ánh cười ấy.
Một bữa tối tưởng như vô hại, nhưng đủ để đẩy cả hai rơi vào cơn xoáy tin đồn. Một nụ cười tưởng là nhẹ nhõm, lại trở thành bằng chứng.
Cô tắt điện thoại, gục đầu xuống gối.
Ngoài trời, mưa lất phất rơi. Cô không biết giữa tất cả những lời đồn ấy, người đàn ông kia có tin mình hay không.
Và đau nhất là, cô không chắc mình còn dám hỏi.