Chương 24: Không Có Ai Nếu Giữ

Buổi sáng, ánh nắng nhạt như sương len qua lớp rèm mỏng, chiếu lên sàn nhà ốp đá lạnh lẽo, phản chiếu ánh sáng mờ bạc. Biệt thự vẫn yên tĩnh như mọi ngày, chỉ khác là sáng nay, trong không gian ấy, đã thiếu đi một hơi thở quen thuộc.

Thẩm Lục Trạch bước xuống cầu thang, tay vẫn cầm tách cà phê đen chưa nhấp. Ánh mắt anh vô thức liếc về phía cánh cửa phòng bên cạnh nơi trước đây, mỗi sáng sớm đều có tiếng bước chân nhẹ, tiếng nước chảy trong phòng tắm, hoặc mùi trà ô long phảng phất trong không khí. Giờ đây, chỉ còn lại sự im lặng hoàn toàn. Cánh cửa đóng kín, không khóa, nhưng cũng không mở. Anh đứng lặng vài giây, tay đặt lên nắm cửa, rồi lại rút về. Không có tiếng đáp, không có hơi người.

Trợ lý mang cà phê mới đến, đặt lên bàn. Thấy anh cứ nhìn chằm chằm vào điện thoại đang úp xuống mà không mở máy, cô ta dè dặt nói, giọng thấp và chậm:

“Cô Tống vẫn chưa quay lại biệt thự, Thẩm tổng. Cần tôi qua đoàn phim đón không ạ?”

Anh khẽ lắc đầu, ánh mắt dừng lại nơi tách cà phê bốc khói, hơi nước mờ phủ lên phần ánh sáng của buổi sớm.

“Không cần.”

Giọng anh bình thản, không lạnh, nhưng nặng đến mức khiến căn phòng như co lại.

Sau khi trợ lý rời đi, anh vẫn ngồi đó, yên lặng rất lâu, rồi đứng dậy. Bước chân đưa anh về phía căn phòng kia. Tay khẽ xoay nắm cửa, cánh cửa mở ra, và một khoảng không rỗng đón lấy anh.

Phòng không khóa, nhưng không còn ai ở đó.

Trên bàn, nơi cô vẫn hay để sổ tay, chỉ còn một lớp bụi mỏng phủ lên mặt gỗ. Chiếc cốc sứ trắng in hoa lam mà cô vẫn dùng mỗi sáng để pha trà cũng biến mất, chỉ còn lại vòng tròn ố nước nhạt nhòa trên mặt bàn. Chiếc rèm cửa sổ vương mùi hương quen thuộc. Mùi của nước giặt, hương trà, và chút gỗ trầm thoang thoảng. Tất cả như vừa phai đi, nhưng vẫn còn lưu lại chút tàn dư khiến tim người ta nhói.

Anh đứng giữa căn phòng, không bước thêm, cũng không đóng cửa lại.

Một cơn gió sớm lùa qua khe cửa sổ, thổi tấm rèm khẽ lay. Tia nắng hắt lên nửa khuôn mặt anh, làm hiện rõ quầng thâm dưới mắt.

Buổi tối, bữa ăn được chuẩn bị như thường lệ. Cơm, canh, rau xào. Nhưng chỉ có một người ngồi trước bàn ăn dài. Anh cầm đôi đũa, ngẩng đầu nhìn chỗ ngồi đối diện, nơi chiếc bát nhỏ vẫn được đặt ngay ngắn như thể có người sẽ quay về trong vài phút nữa.

Anh không động vào.Canh vẫn nóng, nhưng nhạt thếch. Hơi nước bốc lên mờ mịt, tan dần giữa ánh đèn trần vàng nhạt, giống như niềm hy vọng mong manh đang tan đi trong im lặng.

Sau bữa cơm, anh không thu dọn. Cũng không tắt đèn.

Chỉ ngồi lại nơi ghế sofa, ánh nhìn trôi dọc khắp căn phòng. Trên giá treo, chiếc khăn lông trắng vẫn còn đó thứ cô thường dùng sau mỗi lần tắm. Anh không nhớ rõ lần cuối cùng cô ở đây là khi nào, chỉ biết nó vẫn treo nguyên chỗ cũ, khô lại, phai mùi xà phòng, như một dấu vết nửa vời giữa có và không.

Đèn trong nhà vẫn sáng. Nhưng căn phòng lại tối dần.

Anh bật tivi, màn hình chiếu những hình ảnh sặc sỡ, tiếng cười của người dẫn chương trình vang khắp gian phòng, nhưng chẳng át nổi tiếng im lặng. Tiếng nhạc sôi động hòa vào nhịp đồng hồ treo tường đều đặn.

Một giây, rồi lại một giây, kéo dài như vĩnh viễn.

Ngoài trời, mưa bắt đầu rơi. Tiếng mưa lách tách trên khung cửa sổ, tiếng gió rít qua hàng cây, tất cả như đang hòa vào nhau, làm dày thêm sự cô độc trong căn nhà rộng. Anh nghiêng đầu, nhìn về phía cửa ra vào. Không một bóng người. Không một tiếng xe. Chỉ có ánh đèn đường phản chiếu lên tường, lung linh rồi tắt.

Cùng lúc đó, ở phía bên kia thành phố, Tống Du vẫn chưa ngủ.

Căn phòng nhỏ cạnh phim trường ẩm lạnh sau cơn mưa đêm. Ánh đèn mờ hắt qua khung cửa sổ, vẽ lên tường hình bóng cô nghiêng nghiêng, gầy và mỏng như thể chỉ cần gió khẽ thổi là tan.

Điện thoại nằm im bên gối. Không có tin nhắn, không có cuộc gọi nhỡ.

Cô nhìn màn hình đen, ánh mắt trống rỗng, không rõ bản thân đang mong gì hơn một tin nhắn từ anh, hay là sự im lặng tuyệt đối như thế này.

Cô khẽ cười, nụ cười nghiêng qua bên, mỏng tang và cay đắng.

Có lẽ anh không phải không quan tâm. Chỉ là chưa từng thật sự muốn giữ cô lại.

Cô xoay người, kéo chăn che nửa khuôn mặt, nhắm mắt nhưng không ngủ. Trong bóng tối, hơi thở vẫn khẽ run, lưng áo lạnh toát vì sương đêm.

Sáng hôm sau, trời Giang Thành lại đổ sương mù. Trợ lý mang cà phê sữa và áo khoác đến tận phim trường.

“Hôm nay lạnh, chị Tống uống cho ấm bụng,” cô gái nói, đặt ly xuống.

Tống Du gật đầu, nụ cười gượng như một thói quen. Tay cô khẽ chạm vào thành ly, ấm áp len qua đầu ngón tay, nhưng chẳng chạm được tới lòng.

Giữa giờ nghỉ, cô mở điện thoại, lướt qua hộp thư trống trơn. Không có gì. Cũng như mọi ngày.

Buổi trưa, khi cảnh quay kết thúc, cô bước xuống khỏi sân khấu dựng, tóc dính ướt vì mồ hôi, áo khoác mỏng dính sát vào lưng. Cô ngẩng đầu nhìn quanh, ánh mắt dừng nơi góc đường nơi chiếc xe đen của anh thường đậu. Chỗ đó hôm nay trống trơn, chỉ có vài chiếc lá ướt dính trên mặt đường loang nước.

“Chị Tống, tôi đưa chị về nghỉ nhé?” Một nhân viên trong đoàn lên tiếng, thấy cô đứng lặng quá lâu.

Cô lắc đầu, giọng khẽ, gần như tan trong tiếng gió:

“Không sao, tôi còn cảnh cần xem lại.”

Chiều muộn, mưa lại rơi. Mái tôn phòng nghỉ vang tiếng lộp độp đều đều. Tống Du ngồi trên giường, ôm gối, nhìn trân trân lên trần nhà. Trong lòng cô, khoảng im lặng ấy đã dày đến mức không thể phá.

Giữa hai người, có lẽ chưa từng có cuộc cãi vã.

Chỉ là một chuỗi dài của im lặng, thứ im lặng kéo dài đến mức có thể bóp nghẹt hơi thở.

Không ai hỏi. Không ai giải thích. Cũng chẳng ai đủ can đảm để bước về phía người còn lại.

Và rồi, như mọi chuyện từng bắt đầu trong lặng lẽ, nó cũng đang dần tan đi theo cách ấy. Âm thầm, không tiếng động, chỉ còn dư lại những dấu vết nhỏ nhoi chứng minh rằng đã từng có hai người cùng tồn tại trong một không gian.

Một người ngồi giữa căn nhà sáng đèn mà lạnh lẽo.

Một người cuộn mình dưới chăn trong căn phòng trọ ẩm ướt.

Giữa họ, là một thành phố, một cơn mưa, và một khoảng cách không ai dám gọi tên.