Buổi chiều, khi đang nghỉ giữa hai cảnh quay, Tống Du ngồi trong phòng hóa trang, cầm điện thoại lướt mạng xã hội theo thói quen. Ánh sáng trắng từ chiếc đèn tròn trên gương hắt xuống, phản chiếu đôi mắt mệt mỏi của cô trong gương. Màn hình sáng rực, và ngay ở dòng đầu tiên, bài đăng quảng bá mới nhất của thương hiệu nước hoa L’Âme Noire chiếm trọn màn hình. Dòng chữ in đậm màu vàng đồng: [Đại sứ toàn cầu: Thẩm Lục Trạch & Trình Nhã Kỳ.]
Cô thoáng ngây người.
Ngón tay dừng lại trên màn hình, trong nhịp tim ngắn ngủi, không khí trong phòng như lặng đi.
Bức ảnh đầu tiên là cảnh hai người họ đứng giữa nền hơi nước mờ ảo, ánh sáng đổ nghiêng, phủ lên da họ một lớp sáng mịn như sương. Không có bất kỳ cái chạm tay, không có nụ cười nào quá mức, nhưng chỉ bằng một góc nghiêng, một cái nghiêng đầu, một ánh nhìn trầm tĩnh đã đủ để người xem cảm thấy như giữa họ tồn tại thứ gì đó từng rất gần, rất thật, và chưa từng kết thúc.
Thẩm Lục Trạch trong ảnh mặc sơ mi đen, cổ áo hơi mở, ánh mắt rơi nghiêng sang phía Trình Nhã Kỳ bình thản, điềm nhiên, chuẩn xác như cách anh luôn đối diện với ống kính. Nhưng không hiểu sao, qua lớp ánh sáng vàng mờ kia, nó lại hóa thành một thứ ánh nhìn khiến tim người ta siết lại.
Còn Trình Nhã Kỳ, váy trắng dài, tóc buông nhẹ, môi cong vừa đủ, ánh mắt hướng lên anh dịu dàng đến mức khó phân biệt đâu là diễn, đâu là thật.
Dưới tấm ảnh là dòng mô tả của nhãn hàng:
“Mùi hương được tạo ra từ những ký ức chưa tàn.
L’Âme Noire, linh hồn của những điều dang dở.”
Bài viết tiếp tục nêu rõ lý do cặp đôi đại diện cho dòng nước hoa này là hai nghệ sĩ từng có sự kết hợp kinh điển trên màn ảnh, và được khán giả khắc ghi như một biểu tượng của tình yêu điện ảnh.
Tống Du đọc chậm từng chữ, ngón tay khẽ run.
Cô biết, thương hiệu này đã liên hệ với công ty anh từ lâu, một hợp đồng hạng A, kèm chiến dịch toàn cầu. Lúc đầu, vì lịch quay dày, anh đã từ chối. Nhưng sau đó, bản hợp đồng được ký lại, ê-kíp chuẩn bị gần nửa năm. Sau đó, truyền thông Pháp lại đề xuất đổi bạn diễn thành Trình Nhã Kỳ ở phút chót, lấy chủ đề [Tình nhân cũ tái ngộ].
Cô không biết là tại sao. Nhưng trái tim con người vốn không hiểu lý lẽ.
Ánh mắt anh trong ảnh không cười, không dịu, không quá nồng, nhưng giữa những sắc độ xám và vàng ấy lại có thứ gì đó ẩn sâu thứ khiến tim cô khẽ nhói, rồi chùng xuống.
Một nỗi đau nhẹ, không bộc phát, không dữ dội, mà cứ lan chậm như vết xước mảnh trên thủy tinh, chẳng vỡ ra, chỉ cứa dần từng chút.
Cô nhìn màn hình thật lâu, đến khi ánh sáng của điện thoại phản chiếu đôi mắt mình, long lanh mà không rõ là do mệt hay do cay. Một lúc sau, cô khẽ hít sâu, tắt đi, nhưng hơi thở vẫn gấp gáp như vừa chạy qua một giấc mơ dài.
Tối hôm đó, Tống Du không trở về biệt thự.
Cô nói với trợ lý rằng mai có cảnh quay sớm, muốn ở lại phim trường cho tiện. Người trợ lý thoáng ngập ngừng, định hỏi, nhưng nhìn thấy vẻ mệt mỏi nơi khóe mắt cô thì chỉ lặng lẽ gật đầu, sắp xếp phòng nghỉ.
Phòng nhỏ nằm ở khu hậu trường tạm, chỉ có giường gấp, chăn mỏng, và một ngọn đèn bàn vàng hắt ra quầng sáng yếu ớt. Không bật điều hòa, cô mở hé cửa sổ, để gió đêm lùa vào, mang theo mùi đất ẩm và hương cỏ ngai ngái. Ngoài kia, trời trong, sao lác đác rải trên nền tím thẫm. Mọi thứ yên đến mức nghe được cả tiếng côn trùng rả rích sau tấm màn.
Tống Du ngồi trên mép giường, lưng tựa tường, tay cầm điện thoại. Màn hình vẫn sáng, bài đăng quảng cáo ấy giờ đã có hàng chục nghìn bình luận, từng dòng hiện lên rõ ràng:
[Trạch Kỳ đúng là trời sinh một cặp.]
[Ánh mắt kia… không phải ánh mắt dành cho bạn diễn đâu.]
[Đẹp quá, đến mức khiến người ta tin tình yêu thật sự tồn tại.]
[Công nhận đẹp hơn poster Giấc Mộng Mùa Đông luôn!]
[Gì chứ? Tui vẫn thấy cặp đôi Trạch Du vẫn đẹp hơn ấy, kiểu Tống Du mềm mại, còn Thẩm đế thì như sizegap vậy á…]
Ngón tay cô khựng lại. Cô tắt màn hình, đặt điện thoại úp xuống bàn, âm thanh “cạch” nhỏ vang lên trong căn phòng vắng nghe như tiếng vỡ.
Cô tự hỏi, không phải ghen, cũng chẳng là giận. Chỉ là một khoảng trống đang mở ra trong l*иg ngực, khiến mọi thứ trở nên nặng đến mức không thể hít thở.
Mình đang làm gì thế này?
Đang chờ đợi điều gì?
Và liệu… có đáng không?
Cô tựa đầu vào tường, khẽ nhắm mắt. Gió thổi nhẹ qua khung cửa, chạm vào mái tóc, mơn man da cổ, lạnh mà buốt tận tim.
Cùng lúc đó, ở biệt thự trong nội thành, Thẩm Lục Trạch ngồi một mình trong phòng khách. Cuộc họp trực tuyến vừa kết thúc, vai anh hơi mỏi, cà vạt tháo nửa chừng, áo sơ mi nhăn ở khuỷu tay. Ánh đèn vàng phản chiếu lên gương mặt mệt mỏi, rọi xuống bàn là chiếc hộp quà nhỏ màu đen bản thử hương của dòng nước hoa vừa chụp.
Trợ lý báo lại rằng Tống Du xin ở lại đoàn phim vì quay sớm. Anh chỉ đáp “Biết rồi”, rồi im lặng.
Căn nhà lại rơi vào tĩnh lặng quen thuộc.
Anh đứng dậy, bước chậm quanh phòng, ánh mắt lướt qua chiếc ghế sofa bên khung cửa sổ, nơi cô vẫn hay ngồi, ôm laptop đọc kịch bản, thỉnh thoảng ngẩng lên hỏi anh một câu vụn vặt. Ghế vẫn ở đó. Đèn vẫn bật. Nhưng người thì không còn.
Trên bàn, chai nước hoa Souvenir d’Amour ánh lên mờ ảo trong lớp thủy tinh mờ đυ.c. Anh mở nắp, ngửi thử, hương đầu là cam bergamot, thoảng nhẹ hương hoa nhài, cuối cùng đọng lại chút xạ hương khô. Mùi hương được thiết kế “gợi ký ức của những người từng yêu”. Nhưng với anh, đó chỉ là một mùi vô nghĩa.
Không hình ảnh, không ký ức, không dư vị.
Chỉ có hương, trôi đi, nhạt dần, vô hồn.
Anh đặt lại nắp chai, tay dừng một lúc lâu trên miệng lọ, rồi buông xuống.
Bên ngoài, mưa bắt đầu rơi, rả rích trên khung cửa kính. Tiếng mưa nhẹ thôi, nhưng như khuếch đại trong căn nhà rộng, khiến khoảng trống càng thêm rõ.
Anh không biết, ở một nơi khác, người con gái ấy cũng đang ngồi bên khung cửa sổ, lặng nghe cùng nhịp mưa rơi, cùng cảm giác lạnh lẽo và trống trải như nhau.
Có những lúc, người ta không rời đi vì giận hờn.
Mà chỉ vì mỏi mệt với việc cứ phải đoán xem ánh mắt kia… rốt cuộc thuộc về ai.