Sau buổi tối đó, lịch quay phim vẫn tiếp tục như thường lệ. Gió Giang Thành vẫn mang theo hơi ẩm và mùi đất sau những cơn mưa cuối mùa, lẩn trong không khí là chút se lạnh khiến người ta dễ nghĩ ngợi hơn bình thường. Đoàn phim chưa rời đi, vẫn bận rộn hoàn thành nốt những cảnh ngoại cảnh trước khi trở về Kinh Thành.
Sáng sớm, xe chạy men theo con đường dẫn ra bìa rừng. Ngoài cửa kính, tán cây đung đưa trong gió, từng mảng sương trắng lững lờ như dải lụa mỏng. Tống Du ngồi ở hàng ghế sau, đầu hơi nghiêng về phía cửa sổ, đôi mắt lơ đãng nhìn ra ngoài mà không thật sự thấy gì. Tiếng động cơ hòa cùng nhịp gió, âm thanh đều đều như ru người ta vào một cơn mộng không lối ra.
Khi đến phim trường, không khí đã rộn ràng. Người trong tổ kỹ thuật chạy qua lại, ánh đèn được chỉnh, đạo cụ dựng sẵn. Mọi thứ vẫn y hệt mọi ngày từ nhịp làm việc, lời nhắc thoại, tiếng gọi lẫn trong loa và chỉ có cảm xúc trong cô là không còn như trước.
Tống Du và Thẩm Lục Trạch vẫn đứng chung khung hình, thoại vẫn thoại, ánh mắt vẫn rơi đúng vị trí. Tất cả đều chuẩn xác đến mức hoàn hảo, như thể giữa họ chưa từng có gì sai lệch. Nhưng chỉ có hai người biết, không khí ấy đã đổi. Không rõ ràng, không đậm nét, chỉ là thứ gì đó rất mảnh, rất khẽ, len vào giữa mỗi câu thoại, mỗi ánh nhìn thoáng qua.
Những lời thoại được thốt ra như đã tập sẵn, ánh mắt chạm nhau rồi tách ra đúng khoảnh khắc, tất cả đều đúng kịch bản, nhưng bên dưới lớp vỏ diễn xuất ấy, là một tầng cảm xúc không ai dám chạm vào như một vết nứt ẩn dưới mặt nước phẳng.
Tống Du bước chậm qua khu vực hậu trường, gật đầu chào vài thành viên trong tổ quay. Mỗi bước đi đều có cảm giác lạc lõng, như đang cố giữ lấy vẻ bình thường để che giấu điều gì đó đang dâng lên trong lòng. Ánh mắt cô vô thức quét qua từng góc sân, từng người trong đoàn, như đang tìm kiếm một bóng hình quen thuộc. Nhưng khi kịp nhận ra bản thân đang làm điều đó, cô lập tức quay đi, cúi đầu, né tránh như trốn khỏi chính cảm xúc của mình.
Bên bàn trà, cô chậm rãi rót nước. Hơi nóng bốc lên, phủ một lớp mờ mảnh trên gương mặt. Tay cô hơi run, không phải vì lạnh mà vì trong đầu, những câu bình luận, những tấm ảnh, những dòng tiêu đề vẫn hiện lên từng đợt như một đoạn băng lỗi lặp đi lặp lại không dừng. Cô đã đọc bài báo kia không biết bao nhiêu lần, biết rõ từng chữ, từng góc hình, mà vẫn không dứt ra được.
Gió lùa vào mái che, mang theo mùi cỏ ẩm và khói cà phê. Khi máy quay chưa bắt đầu, đoàn phim nghỉ tạm, mọi người tản ra, tiếng cười nói rời rạc. Thẩm Lục Trạch đi ngang qua, dừng lại bên cạnh cô.
Họ đứng đó, cách nhau chỉ một cánh tay, không nói gì. Không ai nhìn ai. Chỉ có tiếng gió và tiếng trợ lý vọng lại từ xa, hòa vào tiếng va nhẹ của ly sứ trên bàn.
Tờ báo ấy, bức ảnh mập mờ ấy… Cô đã nhìn, đã đọc, đã nghiền đến thuộc lòng từng chi tiết.
Cô rất muốn hỏi. Muốn hỏi rằng chuyện năm đó có thật không, muốn hỏi rằng anh và Trình Nhã Kỳ rốt cuộc là gì của nhau, muốn hỏi rằng trong lòng anh, cô đứng ở đâu. Nhưng rồi, chỉ có im lặng. Cô siết chặt chai nước trong tay, các khớp ngón tay trắng bệch, đôi môi khẽ mím lại, nuốt xuống câu hỏi chưa kịp thốt ra.
Mình… lấy tư cách gì để hỏi đây?
Danh nghĩa là vợ chồng, nhưng ai cũng biết cuộc hôn nhân này không bắt đầu từ tình yêu. Dư luận biết. Cô biết. Và có lẽ, anh cũng biết.
Thẩm Lục Trạch quay sang. Ánh sáng mờ chiếu lên nửa khuôn mặt anh, đôi mắt dừng lại nơi gò má cô trong thoáng ngắn. Cô đang nhìn về phía trước, nhưng ánh nhìn rõ ràng không có tiêu điểm. Anh do dự. Muốn mở miệng, muốn nói gì đó, nhưng cổ họng lại nghẹn, bàn tay trong túi áo khẽ nắm rồi buông. Cuối cùng, anh chọn im lặng.
Cô không hỏi. Anh không giải thích.
Khoảng cách giữa họ, vì thế mà kéo dài thêm một khoảng nhỏ, nhỏ thôi, nhưng đủ để không thể chạm tới.
Buổi trưa, trời đổ mưa lất phất. Đoàn phim tạm nghỉ, người rải rác tìm chỗ trú. Trong căn lều nhựa trong suốt, Tống Du ngồi một mình, ánh sáng ngoài trời mờ đi, những giọt mưa đọng lại trên mái, rơi xuống theo từng nhịp chậm. Không khí nồng mùi ẩm và hương trà nguội. Cô nghe tiếng ai đó gọi Thẩm Lục Trạch ngoài xa, nghe tiếng giày dẫm lên mặt đất ướt, nhưng không quay đầu lại.
Khi trợ lý đến báo chuẩn bị quay cảnh tiếp theo, cô chỉ gật nhẹ, đứng dậy. Lúc bước ra, Thẩm Lục Trạch đi bên cạnh. Hai người sóng vai, bước chân trùng nhịp. Khoảng cách giữa hai bàn tay chỉ vài phân, nhưng lòng họ lại cách nhau cả trăm dặm gió sương. Không ai nói gì. Không ai dám phá tan lớp không khí mong manh ấy, thứ im lặng đang dần trở thành thói quen, rồi từ thói quen biến thành khoảng cách.
Buổi tối, Tống Du trở về nhà. Căn hộ yên tĩnh đến mức nghe rõ tiếng gió luồn qua khung cửa. Ánh đèn vàng trong phòng khách vẫn sáng, ấm và dịu như thói quen cũ. Trên bàn ăn là một phần cơm hộp còn ấm, đặt ngay ngắn, bên cạnh có một mảnh giấy nhỏ gấp đôi.
[Quay muộn nên tôi ăn trước. Của em ở đây.]
Chữ anh đều đặn, thẳng tắp, nét viết lạnh lùng mà cẩn thận.
Cô nhìn mảnh giấy ấy rất lâu, lòng khẽ lay động, như có gì đó vừa chạm vào tận đáy tim. Cô ngồi xuống, mở hộp cơm, hơi nóng vẫn còn vương, là món cô thích, canh trứng cà chua, thịt kho, thêm ít rau xanh. Cô ăn từng miếng, mùi vị quen thuộc lan trong miệng, nhưng không hiểu sao, chỉ vài miếng thôi đã thấy nghẹn. Cảm giác ngon miệng biến mất, chỉ còn sự khô khốc và đắng nghét nơi đầu lưỡi.
Cô dọn lại bàn, đặt hộp cơm ngay ngắn chỗ cũ, rồi lặng lẽ lên tầng. Trong phòng ngủ, ánh đèn mờ phản chiếu trên vách tường, tạo thành những mảng sáng tối đan xen.
Trước khi ngủ, cô mở điện thoại, ngón tay dừng lại trên ứng dụng trò chuyện với Thẩm Lục Trạch. Tin nhắn gần nhất vẫn là một thông báo khô khan về lịch quay. Cô gõ vài chữ, do dự, rồi xóa hết, cuối cùng khóa màn hình. Ánh sáng vụt tắt, phản chiếu gương mặt cô trong gương nhợt nhạt và mệt mỏi.
Đêm đó, cô nằm nghiêng, mắt nhìn trần nhà tối om. Trong đầu chỉ vang lên một câu hỏi, lặp đi lặp lại như một lời thì thầm.
Nếu anh thực sự quan tâm… sao anh không nói?
Người ta nói, im lặng là một kiểu trả lời.
Nhưng đôi khi, chính sự im lặng ấy lại tàn nhẫn hơn bất cứ lời từ chối nào.