Ngày hôm đó, bầu trời Giang Thành âm u một cách kỳ lạ. Lớp mây thấp nặng như muốn sà xuống, ánh sáng xám nhạt tràn qua khung cửa kính, phản chiếu lên những vệt nước đọng trên ban công, làm cho cả căn phòng như ngập trong một thứ buồn mờ nhòe không rõ hình dạng. Tống Du vừa rời khỏi phim trường, người mỏi nhừ, ngồi trên ghế sofa, mở điện thoại xem tin tức thì dòng chữ trên hotsearch đập thẳng vào mắt dòng đầu tiên, màu đỏ rực, chiếm trọn màn hình:
[Trình Nhã Kỳ và Thẩm Lục Trạch từng qua đêm ở khách sạn năm xưa?!]
Mắt cô khựng lại, ngón tay bất giác dừng giữa không trung. Chỉ một cú chạm nhẹ, trang tin mở ra, hình ảnh mờ nhòe hiện lên một bức chụp lén nghiêng, ánh đèn sảnh khách sạn phản chiếu lên sàn đá, hai bóng người bước sát nhau, không rõ biểu cảm, nhưng dáng cao gầy ấy, cô không thể nào nhận nhầm. Thẩm Lục Trạch, và Trình Nhã Kỳ.
Bức ảnh được chú thích rằng chụp hai năm trước “vô tình được paparazzi đào lại” sau khi tin đồn tái hợp của hai người leo lên top hot search từ buổi talkshow mới phát sóng. Không có ảnh rời đi, cũng chẳng có người thứ ba, chỉ có hai cái bóng lọt vào khung hình. Vậy mà từng ấy thôi cũng đủ khiến dư luận điên cuồng như bắt được mồi.
Cô ngồi bất động, lòng ngực bỗng nặng trĩu. Bản thân Tống Du hiểu, trong giới này, chỉ cần một tấm ảnh, người ta có thể dựng thành cả một câu chuyện tình dài. Cô hiểu, nhưng hiểu không có nghĩa là không đau.
Bởi cô không đủ gần để hỏi. Không đủ thân để được giải thích. Không đủ danh phận để biết điều gì là thật.
Không phải người yêu. Không phải vợ chồng thực sự. Cô là ai?
Một cái tên bị kéo lên cùng hai chữ “kết hôn”, chỉ để che chắn cho ai đó trước búa rìu dư luận. Một vai diễn trong cuộc đời người khác mà đến kịch bản cũng chẳng được đọc trước.
Tống Du đặt điện thoại xuống bàn, tay run nhẹ, đầu ngón tay lạnh buốt dù căn phòng đang mở máy sưởi. Cô định đứng dậy rót nước, nhưng chân như mất lực, đầu gối mềm oặt, đành ngồi lại. Tim đập nhanh, từng nhịp nặng như có ai bóp chặt.
Nếu bức ảnh đó là thật thì sao? Nếu họ từng có một đêm như báo viết, thì sao? Nếu giữa họ vẫn còn thứ gì đó mà cô không bao giờ chen vào được?
Cô bật cười, giọng khàn và chua chát. Cô đang làm gì vậy? Ghen sao? Với tư cách gì? Một người phụ nữ có tên trên giấy đăng ký kết hôn mà chưa từng nhận được một câu nói [Anh thích em] liệu có quyền để thấy đau không?
Hai năm trước, trong ký ức của người ngoài, chỉ là một buổi lễ trao giải rực rỡ.
Sau một buổi lễ trao giải, Thẩm Lục Trạch bị mời uống quá nhiều rượu. Người dìu anh về là quản lý cũ và một nữ diễn viên cùng đoàn Trình Nhã Kỳ.
Ba người cùng rời khỏi buổi tiệc. Lúc gần đến khách sạn, quản lý có điện thoại gấp nên rời đi giữa đường. Chỉ còn lại Trình Nhã Kỳ đỡ một Thẩm Lục Trạch đang lảo đảo đi vào sảnh. Cô xin phòng cho anh, gọi người hỗ trợ đưa lên.
Suốt đêm đó, cô không ở lại. Nhưng một paparazzi núp sẵn ngoài cửa đã bấm máy đúng lúc hai người khuất bóng sau cánh cửa tự động.
Sáng hôm sau, khi tỉnh dậy trong khách sạn, Thẩm Lục Trạch không còn nhớ rõ ai đã đưa mình về.
Hiện tại, Tống Du chẳng biết gì ngoài những gì mạng xã hội đang gào thét.
Chỉ có một bức ảnh. Một bài báo. Và một cơn sóng dư luận nuốt chửng mọi thứ xung quanh cô.
Cô cố mở laptop, định đọc lại kịch bản, nhưng chữ trên màn hình nhòe đi. Mọi thứ trước mắt cô tan thành một màu xám bạc, chỉ còn đọng lại hình ảnh buổi họp báo hôm ấy với ánh đèn flash, tiếng máy ảnh, Thẩm Lục Trạch đứng trên bục, micro trong tay, giọng điềm tĩnh vang lên giữa biển người:
“Chúng tôi sẽ kết hôn.”
Lúc ấy, cô đã tin anh. Tin rằng anh nói vậy để bảo vệ mình khỏi tin đồn.
Nhưng bây giờ, khi quá khứ đó bị khơi lên, khi anh không nói, không giải thích, không thậm chí thừa nhận thì hóa ra, cô chẳng là gì cả.
Cô mở cửa ban công, gió chiều thổi ùa vào, lạnh và mang theo mùi khói ẩm của thành phố sau cơn mưa. Tóc cô tung lên, vướng vào môi. Thành phố ngoài kia vẫn sáng, vẫn sống, vẫn ồn ào, chỉ có cô như đang bị bỏ lại giữa khoảng không, lặng nhìn cuộc đời mình đang trôi qua như một bộ phim mà cô không còn là nữ chính.
Tại sao lại đau đến vậy?
Điện thoại rung. Tin nhắn của trợ lý: [Chị Du, lịch quay ngày mai đã xác nhận nhé.]
Cô gõ lại, ngắn gọn: [Ừm.]
Rồi khóa máy. Tiếng click nhỏ vang lên như một nhát cắt lạnh lùng.
Cô vào phòng tắm, nước ấm tràn xuống người, cuốn theo lớp mệt mỏi, nhưng không thể rửa trôi cảm giác nhức nhối đang bám sâu trong l*иg ngực. Cô nhắm mắt, nghe tiếng nước rơi, mỗi giọt như một lời nhắc. Đừng mong đợi gì cả.
Ra khỏi phòng tắm, cô lau tóc, ngồi xuống giường, cầm điện thoại, lại vô thức mở Weibo. Dòng bình luận vẫn đang cuộn lên như cơn bão nhỏ:
[Đã nói rồi mà, ảnh đế sẽ không cưới vì tình yêu đâu.]
[Năm đó chemistry của họ bùng nổ thật sự, nhìn thôi cũng thấy là thật rồi.]
[Người anh ấy yêu vẫn là Trình Nhã Kỳ.]
[‘Trạch Du’ tan rồi hả? Biết ngay mà.]
Cô đọc từng dòng, cảm giác như ai đó đang rạch lên trái tim bằng dao mảnh, không rớm máu, nhưng đau âm ỉ. Cô tắt màn hình, để điện thoại úp xuống.
Bên ngoài, bầu trời chìm hẳn vào đêm. Mưa lất phất rơi. Ánh đèn trong phòng hắt lên trần nhà thành một quầng sáng vàng nhạt.
Nếu tất cả chỉ là hợp đồng kết hôn, nếu tất cả chỉ là diễn kịch để che mắt dư luận. Vậy tại sao, tim cô lại đau đến thế?
Cô không khóc.
Chỉ là hơi thở vỡ ra từng nhịp, cổ họng nghẹn, như có thứ gì mắc kẹt nơi l*иg ngực không thể nói ra.
Lần đầu tiên kể từ khi bước chân vào thế giới này, Tống Du thấy mình thật nhỏ bé. Như một vai phụ bị cắt khỏi phân cảnh chính, như một người bị quên giữa trường quay vắng. Mọi ánh sáng đều hướng về người khác, chỉ còn cô ngồi lại, trong bóng của chính mình.
Trên tủ đầu giường, cuốn kịch bản Giấc Mộng Mùa Đông mở sẵn. Trang giấy hé ra, đoạn thoại in đậm:
“Nếu không đủ can đảm để giữ lấy nhau, thì đừng trách những điều không bao giờ trở lại.”
Cô nhìn dòng chữ ấy rất lâu. Rồi khẽ siết chăn quanh người, ánh mắt rời xuống sàn, im lặng.
Đêm ấy, thành phố ngủ. Nhưng cô thì không.
Lần đầu tiên, Tống Du thật sự sợ, sợ cảm giác bị bỏ lại, khi vẫn còn đứng ở đúng nơi mà người kia đã rời đi.