Showbiz là nơi không bao giờ ngủ yên. Ánh đèn rực rỡ, tiếng flash, lời tung hô, lời dè bỉu, tất cả hòa vào nhau như một cơn sóng dữ. Nhưng giữa những thanh âm ấy, có một khoảng lặng đang lớn dần, kéo dài giữa hai người tưởng chừng đã sẵn sàng bước về phía nhau.
Tống Du bắt đầu tránh mặt Thẩm Lục Trạch. Không ồn ào, không tuyên bố. Chỉ đơn giản là biến mất khỏi những khoảnh khắc từng vô tình giao nhau. Cô không còn chủ động hỏi lịch quay, không ăn cơm chung, cũng không còn những lời đáp ngắn ngủi kiểu “vâng”, “được thôi” mà trước kia vẫn giữ như phép lịch sự.
Trên phim trường, khi buộc phải đối thoại, cô giữ đúng khoảng cách chuyên nghiệp vừa phải, lạnh nhạt, không thừa, không thiếu. Còn ngoài giờ làm việc, cô hầu như biến mất khỏi tầm mắt anh như thể không còn tồn tại trong cùng một không gian.
Ban đầu, mọi người tưởng cô bận. Sau đó, chỉ có anh hiểu, cô đang rút dần khỏi thế giới của anh.
Một đêm, cô ngồi trong phòng, ánh đèn vàng đổ nghiêng qua rèm, loang ra sàn gỗ như vệt nước chảy. Cô ngồi im, đầu óc rối như tơ, lòng nghẹn lại đến mức không nói được. Cô không biết phải bắt đầu từ đâu, cũng chẳng biết phải kết thúc ở đâu.
Nếu ngay cả việc nói rõ cũng không thể làm được… thì có lẽ, anh chưa từng chọn mình.
Cô nghĩ vậy, rồi cười khẽ, nụ cười vừa chua vừa buồn. Lúc trước, là anh đưa tay kéo cô vào vòng xoáy này. Còn giờ, ngay cả một cái gật đầu, một lời khẳng định, cũng không.
Cô nhớ lại ánh mắt anh hôm ở bệnh viện. Ánh mắt nhìn cô rất lâu, tưởng như sắp nói gì, nhưng rồi lại quay đi. Mọi thứ cứ như những tín hiệu chập chờn, đến không đủ gần, đi không đủ xa, khiến lòng cô dày thêm một tầng rối.
Gần đây, mỗi lần nghe thấy tiếng bước chân ngoài hành lang, cô đều dừng lại, vô thức chờ đợi. Nhưng cánh cửa chưa kịp mở, tiếng gõ chưa vang, chỉ có tiếng bánh xe đẩy của người giao đồ ăn hoặc giọng trợ lý vọng lại.
Cô bắt đầu sợ cả im lặng. Vì im lặng khiến người ta chờ đợi những điều không bao giờ xảy ra.
Thẩm Lục Trạch thì vẫn như cũ. Trầm, điềm, không biểu lộ. Nhưng chỉ có trợ lý thân cận biết, số lần anh xem lại footage hậu trường đã vượt quá ba chữ số. Trong những đoạn phim ấy, là Tống Du lúc cười, lúc cúi đầu, khi ánh mắt lơ đãng dừng lại nơi đâu đó ngoài ống kính. Có một đoạn, gió thổi tung mái tóc cô, cô ngẩng lên nheo mắt cười. Nụ cười ấy rất ngắn, rất thật, và khiến tim anh khẽ nhói.
Anh dừng lại ở khung hình đó rất lâu. Lâu đến mức màn hình tự tắt.
Vài hôm sau, công ty nhận được lời mời từ một gameshow lớn, khách mời là dàn diễn viên nổi bật trong năm và trong danh sách đó, có Trình Nhã Kỳ. Trợ lý gõ cửa phòng, cẩn thận đưa tài liệu:
“Thẩm tổng, bên chương trình mời anh tham dự, muốn anh xuất hiện bất ngờ ở vòng cuối.”
Anh liếc qua danh sách, dừng lại ở một cái tên quen thuộc, đôi mắt thoáng tối đi. Một thoáng thôi, rồi giọng anh trầm thấp: “Chuyển cho Triệu Khải đi. Nói là tôi kín lịch.”
Trợ lý ngẩng lên, định nói gì, rồi thôi. Anh ta hiểu. Có những việc không cần giải thích, vì lý do đều nằm trong ánh mắt.
Sau khi người kia rời đi, Thẩm Lục Trạch vẫn ngồi lại. Trên màn hình máy tính là hình ảnh Tống Du đang tập thoại một mình ở góc sân khấu. Cô không biết có người đang nhìn, chỉ im lặng đọc lời thoại, ánh đèn sân khấu hắt lên một bên mặt, mỏng manh đến mức khiến người ta muốn chạm mà không dám.
Ánh sáng mờ đi. Căn phòng chỉ còn lại hơi thở của anh.
Tối hôm đó, Tống Du để quên áo khoác ngoài trường quay. Trợ lý nhắc, cô chỉ nói: “Không cần lấy lại đâu.”
Sáng hôm sau, khi bước vào phòng, cô thấy chiếc áo đã được giặt sạch, gấp gọn, đặt ngay ngắn trên giường. Không có lời nhắn. Không ai nhận công.
Tống Du đứng rất lâu, nhìn chiếc áo. Rồi khẽ cầm lên, áp nhẹ vào mũi. Mùi nước xả hương nhài quen thuộc, dịu, tinh khiết, len dần vào tim. Một cảm giác rất nhỏ, rất mảnh, như giọt nước thấm qua tường, không ồn ào, nhưng đủ khiến người ta muốn rơi nước mắt. Cô ngồi xuống mép giường, ánh nắng buổi sáng tràn vào qua rèm, hắt lên gương mặt cô một lớp sáng mềm. Trong không khí có mùi nắng, mùi vải sạch, và một thứ gì đó giống như ký ức chưa kịp gọi tên.
Ngày hôm đó, trời nắng nhẹ. Tống Du vẫn đến phim trường đúng giờ, vẫn đọc thoại, vẫn diễn như không có gì thay đổi. Nhưng từng lời thoại rơi ra, lại khiến cô nhớ đến một ánh mắt, một bàn tay, một chiếc áo gấp gọn, và một câu mãi không ai nói.
Đêm. Căn biệt thự lại sáng đèn.
Khi Tống Du trở về, ánh sáng phòng làm việc vẫn còn hắt ra qua khe cửa, như thói quen cũ. Cô dừng lại một nhịp. Rồi bước tiếp. Nhưng trái tim thì không dễ bỏ qua như vậy. Cô ngồi trước bàn trang điểm, nhìn mình trong gương. Đôi mắt thâm nhẹ, viền mi khô cứng vì thiếu ngủ. Một lọn tóc rối rơi xuống gò má. Cô thở ra, thật khẽ.
Nếu anh không bước tới, em cũng chẳng đủ can đảm để tiến thêm.
Nhưng khoảng cách giữa hai người rõ ràng đến mức chỉ cần một hơi thở, cũng có thể chạm. Vậy mà, cả hai đều chọn im lặng.
Ngoài kia, gió thổi qua hiên, làm rung khẽ tấm rèm trắng. Mọi thứ đều yên bình. Chỉ có lòng người lại chẳng bình yên chút nào.