Buổi sáng đầu tuần, Tống Du có mặt tại phim trường bộ webdrama cổ trang "Lưỡng Thế Hoa" một dự án tuyến hai mà cô nhận từ trước, khi chưa biết mình sẽ đậu vai nữ chính trong "Giấc Mộng Mùa Đông".
Vai cô nhận lần này chỉ là nữ phụ phản diện, không nhiều đất diễn, nhưng yêu cầu biểu cảm đa dạng và nội tâm phức tạp. Một dạng vai thử thách, được giới chuyên môn đánh giá cao nếu làm tốt. Vì là cảnh ngoại nên cả đoàn quay từ sớm. Trời xuân se lạnh, gió l*иg qua vạt áo dài, tà váy thêu tơ đung đưa theo nhịp chân. Tống Du ngồi bên ngoài lều hóa trang, khoác áo ấm, tay cầm tập kịch bản đã được đánh dấu dày đặc ghi chú.
Bạn diễn của cô hôm nay là Trần Hi bạn thân thời đại học, hiện là diễn viên tuyến hai đang lên, chuyên trị vai nam phụ ấm áp. Anh chàng tính cách hoạt bát, luôn vui vẻ, thỉnh thoảng còn chọc cười cả đoàn quay trong lúc nghỉ giữa giờ.
"Em có đọc đoạn thoại kia chưa? Cái chỗ mà nhân vật của anh phát hiện ra em phản bội ấy?" Trần Hi hỏi, tay cầm bản phân cảnh.
Tống Du gật đầu, cụp mắt xuống kịch bản: "Cảnh đó diễn nội tâm là chính. Ánh mắt phải chuyển biến, nhưng thoại thì lại ngắn. Em đang nghĩ nên nhấn ở khúc nào."
Cả hai cùng cúi đầu nhìn vào trang giấy, khoảng cách vô tình rút ngắn. Chính khoảnh khắc đó, một cú máy từ xa được chụp lại đúng góc nghiêng, đúng lúc Trần Hi nghiêng đầu về phía Tống Du, như thể đang tựa vào vai cô.
[Mặt chưa kịp nổi, đã lo cọ nhiệt? Diễn viên nữ vừa nhận vai trong đoàn phim mới của Ảnh đế Thẩm đã thân mật với bạn diễn khác?]
Buổi chiều hôm đó, tin đồn bắt đầu lan nhanh.
Hashtag #TốngDucọfame bắt đầu leo trend. Bên dưới bài đăng là vô số bình luận:
[Chưa gì đã thấy bóng dáng tiểu bạch liên.]
[Mặt nhìn cũng ổn mà tưởng EQ cao, ai dè…]
[Ảnh đế chắc đang cười trừ.]
Phía công ty quản lý của Tống Du không đưa ra phản hồi ngay. Triệu Du Nhiên tức tối nhắn tin dồn dập:
[Có cần chị dìm cho mấy cái tài khoản kia xóa bài không?!]
[Mẹ nó cái kiểu vu khống này gặp chị là chị vả cho bay màu.]
Tống Du chỉ trả lời đơn giản:
[Kệ đi. Em không sai thì không sợ.]
Tại văn phòng của Thịnh Diệu Entertainment, trong phòng họp tầng 22, Phó Duyệt đưa màn hình điện thoại ra trước mặt Thẩm Lục Trạch: "Cậu xem đi. Cái tấm này mà để lâu là cháy thật đấy."
Trên màn hình là hình ảnh cắt ra từ bài đăng đang viral. Góc chụp tinh tế, ánh sáng nửa ngược nửa tán, tạo cảm giác mờ ảo như phim tình cảm. Thẩm Lục Trạch cầm lấy điện thoại, mắt khựng lại vài giây trên gương mặt nghiêng nghiêng của cô gái trong ảnh. Ánh sáng hắt lên hàng mi dài, đôi mắt nhìn xuống kịch bản, bình thản, không hay biết gì về cơn bão sắp tới.
"Cậu định xử lý không?" Phó Duyệt hỏi.
Anh trả điện thoại lại, giọng bình thản: "Không cần."
"Sao lại không cần? Lỡ dư luận chuyển hướng tiêu cực thì sao?"
Thẩm Lục Trạch khép tập hồ sơ lại, ánh mắt không gợn sóng: "Người thông minh sẽ tự biết cách đối mặt."
Tối hôm đó, bài đăng được chia sẻ lại trên diễn đàn lớn với tiêu đề: [Ảnh đế nhìn nhầm người?]
Thẩm Lục Trạch ngồi trong xe, ánh đèn điện thoại hắt lên gương mặt lạnh lùng. Bài viết hiện ra vài giây trên màn hình, rồi bị anh vuốt tay tắt đi.
Bên ngoài cửa kính, thành phố vẫn sáng đèn. Biển quảng cáo LED chiếu loang ánh sáng lên vạt áo anh. Không ai biết, ánh mắt anh khi đó không hề bình thản như giọng nói ban chiều.