Chương 19: Người Cũ Quay về

Showbiz chưa bao giờ là nơi yên tĩnh. Một con sóng nhỏ cũng có thể thành bão, và những lần gợn nước sâu nhất thường lại đến từ những cái tên tưởng đã chìm vào dĩ vãng.

Trình Nhã Kỳ, nữ diễn viên từng gây sốt một thời với vai diễn bên cạnh Thẩm Lục Trạch trong “Dưới Ánh Mặt Trời” đột ngột xuất hiện trở lại trên talkshow truyền hình The Light Zone, một chương trình nổi tiếng vì biết cách khơi đúng chỗ nhạy cảm.

Cô ta bước ra từ hậu trường trong chiếc váy đỏ ôm sát, chất vải satin phản chiếu ánh đèn thành từng vệt sóng mềm. Mái tóc uốn lơi phủ qua vai, môi tô màu rượu vang, ánh mắt lấp lánh sau lớp mi giả tinh tế. Mọi thứ trên người cô ta đều được tính toán vừa đủ gợi cảm, chín muồi, và quan trọng nhất là có thể khiến người ta nhớ lại mình từng là ai.

MC cười, nghiêng đầu, giọng pha trò mà ẩn ý: “Trong suốt sự nghiệp của mình, đâu là lần hợp tác khiến cô nhớ mãi?”

Trình Nhã Kỳ cúi đầu, khẽ cười. Nụ cười ấy vừa đủ ngại ngùng để khiến người ta mềm lòng, lại vừa đủ toan tính để biết khán giả sẽ chú ý vào đâu.

“Chắc là… Dưới Ánh Mặt Trời,” cô ta đáp, giọng khẽ trầm xuống.

“Lúc đó, tôi và anh Lục Trạch phối hợp rất ăn ý. Cũng… có nhiều cảm xúc khó nói.”

MC nheo mắt: “Nghe như có chút gì đó ngoài kịch bản thì phải?”

Trình Nhã Kỳ nghiêng đầu, khóe môi nhếch nhẹ, ánh mắt hướng thẳng vào ống kính như thể đang nói với một người cụ thể qua màn hình: “Không hẳn đâu… nhưng đôi khi, diễn xuất cũng khiến người ta không phân biệt nổi đâu là thật, đâu là giả.”

Một câu nói mơ hồ, đủ để châm lửa. Còn nụ cười của cô ta lại là ngọn gió khiến ngọn lửa đó bùng lên.

Chỉ vài giờ sau khi talkshow phát sóng, Weibo nổ tung. Tên của cô và Thẩm Lục Trạch cùng leo thẳng lên top 3 hot search. Tiêu đề các bài báo rải khắp mặt mạng như bầy sói săn mồi đánh hơi thấy máu:

[Người cũ tái hợp?]

[Trình Nhã Kỳ lấp lửng về “cảm xúc thật” với Ảnh Đế Thẩm!]

[Thẩm Lục Trạch im lặng là vô tình hay còn tình xưa?]

[Tình cũ quay lại, tình mới rời đi?]

[“Cuộc hôn nhân bình phong” lộ kẽ nứt?]

Hàng nghìn bình luận tuôn tràn. Người hâm mộ cũ của Trình Nhã Kỳ hò reo. Anti-fan của Tống Du được dịp mỉa mai. Mọi góc nhìn đều đổ về cùng một hướng, nơi có hai người, và một người thứ ba đang bị đẩy ra rìa.

Tống Du ngồi trong xe trở về từ phim trường, ánh nắng cuối ngày hắt qua khung cửa, phủ lên màn hình điện thoại một lớp sáng lóa. Các tiêu đề giật gân nối tiếp nhau, kéo dài như một bản tin không hồi kết. Cô đọc vài dòng, rồi dừng lại. Trong l*иg ngực có gì đó nghẹn lại, một cảm giác không tên len qua như mảnh kim lạnh.

Cô tắt điện thoại. Không bình luận, không hỏi, không biện minh. Chỉ ngồi lặng, nhìn dòng xe ngoài cửa sổ, cảm thấy tim mình đang đập nhanh hơn bình thường. Một nhịp lệch, một khoảng hụt, một sự bất an mà chính cô cũng không dám gọi là ghen.

Hôm sau, đoàn phim quay ngoại cảnh ở khu rừng nhỏ phía Bắc thành phố. Không khí trong lành, nắng xuyên qua tán lá loang lổ, mùi đất sau mưa còn phảng phất.

Tống Du vừa hoàn thành xong cảnh quay, tháo tai nghe, định vào lều nghỉ thì dừng lại. Cách đó không xa, ở khu vực xe thiết bị, cô thấy Trình Nhã Kỳ.

Cô ta mặc váy trắng dài, khoác ngoài chiếc cardigan mỏng, mái tóc xoăn rối nhẹ bay trong gió. Bên cạnh là Thẩm Lục Trạch. Cả hai đang nói chuyện. Cô ta cười, một kiểu cười mềm mại, nhưng chứa đựng sự tự tin của người từng “có được anh ta rồi mất đi”, như thể đang nhắc ai đó rằng mình vẫn có thể quay lại bất cứ lúc nào.

Khi nói, bàn tay cô ta khẽ đặt lên vai anh, thân mật một cách “vô tình”. Ánh nắng lọt qua tán cây, rải xuống, phủ một quầng sáng vàng quanh họ. Trong khung cảnh đó, nếu là một tấm ảnh, chắc chắn sẽ khiến người ta tưởng rằng đây là một cảnh quay hoặc là một kỷ niệm cũ vừa bị ai đó chạm mở.

Tống Du khựng lại. Không ai nói gì, chỉ có tiếng gió thổi qua rừng. Một giây thôi, rồi cô quay người rời đi. Cô không thấy Thẩm Lục Trạch đã hơi nghiêng vai, khẽ lùi nửa bước, để tay Trình Nhã Kỳ trượt xuống trong không khí. Cũng không thấy ánh mắt anh ngay khi cô xoay người đã dừng lại trên bóng lưng nhỏ bé ấy, lặng lẽ và siết lại trong thoáng chốc.

Anh không gọi. Không giải thích. Chỉ nắm chặt bàn tay mình, bước nhanh lên một nhịp, rồi khựng lại giữa chừng. Đôi mắt anh thoáng tối. Ánh sáng xuyên qua tán cây, chiếu lên nửa khuôn mặt rõ ràng, nhưng cũng bất lực. Anh quay đầu, bỏ đi.

Phía sau, Trình Nhã Kỳ đứng ngẩn ra, bàn tay vừa bị anh tránh ra còn khựng lại giữa không trung. Nụ cười trên môi cô ta hơi cứng, rồi lập tức được thay thế bằng vẻ thản nhiên giả tạo. Cô ta cúi đầu, vờ như phủi nếp áo bị gió làm xô lệch, nhưng sống lưng khẽ cứng lại.

Ánh mắt Trình Nhã Kỳ liếc về phía Tống Du đã khuất sau hàng cây, trong đáy mắt hiện lên tia lạnh lẽo khó giấu. Một nụ cười mỏng, ngắn, và đầy toan tính cong nhẹ nơi môi cô ta như thể tất cả những gì vừa xảy ra, vốn dĩ là điều cô ta muốn.

Tin hot search không dừng lại. Khi Tống Du rời phim trường vào buổi chiều, phóng viên đã chờ sẵn ngoài cổng. Máy ảnh, micro, điện thoại, đèn flash tất cả đồng loạt chĩa về phía cô.

“Cô Tống Du, cô biết gì về chuyện của Thẩm Lục Trạch và Trình Nhã Kỳ không?”

“Có phải hôn nhân giữa hai người chỉ là hợp đồng?”

“Thật ra, Thẩm tổng vẫn còn tình cảm với Trình Nhã Kỳ, đúng không?”

Câu hỏi nối câu hỏi, như lưỡi dao mảnh cứa vào không khí. Tống Du đứng yên, ánh mắt không dao động, gương mặt điềm tĩnh đến mức khiến người ta khó đoán được cảm xúc. Trợ lý lập tức bước tới, dang tay chắn trước, giọng lạnh: “Xin tránh đường, đừng cản lối.”

Bảo an tách đám đông, mở lối. Tống Du bước nhanh, gió cuốn vạt áo nhẹ lay. Cô lên xe, cửa đóng lại. Ồn ào ngoài kia biến mất trong khoảnh khắc.

Trong khoang xe yên tĩnh, chỉ còn tiếng động cơ và nhịp thở của chính mình. Trợ lý liếc qua gương chiếu hậu, lo lắng hỏi: “Chị ổn chứ?”

Cô khẽ lắc đầu, nụ cười thoảng qua như một đường cắt mảnh: “Không sao. Chỉ là… mệt thôi.”

Ánh nắng cuối ngày trượt qua cửa kính, rọi lên gương mặt cô một lớp sáng vàng nhạt, viền quanh khóe môi, quanh đôi mắt hơi đỏ. Cô nghiêng đầu, nhìn ra ngoài. Đám mây chiều tan ra phía chân trời, ánh sáng mờ như khói. Cô không biết mình đang thấy buồn, hay chỉ là hụt hơi vì chạy theo những điều chưa kịp nắm.

Chỉ biết rằng, trong khoảnh khắc ấy, cô thật sự muốn im lặng. Vì nếu nói, có lẽ nước mắt sẽ rơi.