Chương 18: Người Không Dám Bước Tới

Từ sau buổi gặp mặt với Từ Mộc Tranh, trong lòng Tống Du như có một làn sương mỏng bám mãi không tan. Không rõ là suy nghĩ, là hoang mang hay chỉ là một cảm giác chưa kịp gọi tên nhưng nó cứ quẩn quanh, nhẹ mà dai, khiến tâm trí cô chẳng khi nào thật sự yên. Cô không nói ra, cũng không tìm cách giãi bày. Chỉ là, mỗi lần đối diện với ánh mắt Thẩm Lục Trạch, cô đều thấy bản thân như vô thức lùi lại một bước, sợ chạm phải điều gì đó chưa kịp định hình, nhưng linh cảm rằng, một khi chạm đến, mọi thứ sẽ không thể trở lại như trước.

Cô bắt đầu viện cớ những cái cớ rất nhỏ, nhưng được lập đi lập lại thành thói quen. Về đến nhà, cô luôn nói còn cảnh quay cần xem lại, kịch bản cần đọc thêm, phân đoạn cần học thuộc. Bữa tối thường muộn, và khi anh đã lên phòng, cô mới lặng lẽ dọn phần cơm còn lại, rửa sạch bát đĩa, rồi tắt đèn.

Căn biệt thự rộng lớn trở lại vẻ yên tĩnh ban đầu. Hai người sống cùng một mái nhà, nhưng như hai thế giới song song, chỉ nghe được tiếng bước chân nhau, không ai chạm vào không khí của người kia.

Thẩm Lục Trạch nhận ra điều đó. Anh không hỏi. Cũng không ép. Chỉ âm thầm điều chỉnh dậy sớm hơn một chút, dặn trợ lý đưa đón cô đúng giờ, chuẩn bị thêm phần trà ấm trước giờ cô rời nhà, và khi biết cô phải quay đêm liên tục, anh lặng lẽ đặt một lọ thuốc nhỏ mắt trên bàn trang điểm trong phòng cô.

Tất cả những điều đó, không ai nói, không ai nhắc, như những con sóng ngầm len qua đáy nước, không để lại âm thanh, nhưng vẫn khiến mặt hồ khẽ rung.

Một tối muộn, sau khi quay liên tục mười mấy tiếng, Tống Du trở về nhà trong mệt mỏi. Căn nhà chìm trong tĩnh lặng, chỉ còn ánh đèn vàng hắt ra từ phòng làm việc cuối hành lang tầng hai.

Cô bước chậm, định về phòng, nhưng khi đi ngang qua, ánh sáng hẹp lọt qua khe cửa lại khiến cô khựng lại. Bằng một chút tò mò hoặc có thể, vì nhớ cô tiến lại gần, khẽ nhìn vào.

Thẩm Lục Trạch đang ngồi trước màn hình lớn. Ánh sáng từ clip chiếu lên gò má anh, phản chiếu lên đôi mắt trầm. Anh không nói gì, chỉ chống cằm, ánh nhìn dán chặt vào từng khung hình đang lướt qua là cảnh hậu trường hôm trời mưa, cô ngồi co ro giữa gió, cười ngượng khi trợ lý đưa nhầm áo khoác. Trong clip, anh đứng ở xa, lặng lẽ quan sát. Còn giờ đây, ngoài đời, anh vẫn ngồi đó, cùng ánh nhìn ấy, cùng sự im lặng ấy.

Cô đứng lặng. Không rõ vì sao anh lại xem những đoạn đó. Cũng không hiểu vì sao trái tim mình lại run lên, chỉ vì một hành động tưởng chừng vô nghĩa. Giây phút ấy, giữa căn phòng sáng mờ, cô bỗng thấy thế giới như thu hẹp lại chỉ còn có hai người. Một người nhìn qua màn hình, một người nhìn qua khe cửa, cả hai đều im lặng, mà trái tim lại vang lên những nhịp hỗn loạn đến khó hiểu.

Tống Du lặng lẽ quay đi, cố bước thật khẽ để không phát ra tiếng. Nhưng dù bước chân nhẹ đến mấy, trong lòng cô vẫn vang lên một thứ âm thanh khác rõ ràng, vang dội, và thật sự không thể giả vờ như chưa nghe thấy.

Đêm đó, Thẩm Lục Trạch ngồi lại trong phòng rất lâu. Màn hình đã tắt, chỉ còn ánh sáng cam nhạt của chiếc đèn bàn phủ xuống nửa khuôn mặt, gò má anh ẩn hiện dưới lớp sáng ấy, trông hiền hơn, mệt mỏi hơn, và cũng...cô đơn hơn.

Anh ngả lưng vào ghế, mắt nhắm hờ. Trong đầu anh là hình ảnh cô gái nhỏ bước ra khỏi phòng hóa trang chiều nay. Tóc buộc cao, tay cầm kịch bản, cười nhẹ với trợ lý trước khi vào cảnh. Nụ cười ấy không dành cho anh, nhưng lại khiến tim anh khẽ thắt, một cảm giác rất thật, rất nhỏ, mà anh chẳng biết phải làm sao để dừng lại.

Điện thoại rung. Màn hình hiển thị tên Phó Duyệt. Anh chần chừ vài giây, rồi bắt máy, bật loa ngoài.

“Ra ngoài uống vài ly không? Sẵn bàn chút chuyện công việc.” Giọng Phó Duyệt vang lên, nửa đùa nửa thật.

Ngay lúc đó, từ máy tính anh vẫn chưa tắt hẳn, vang lên một đoạn âm thanh nhỏ là tiếng Tống Du cười trong footage hậu trường. Tiếng cười ngắn, nhẹ như gió, nhưng Phó Duyệt nghe rất rõ. Anh im vài giây, rồi bật cười khẽ: “Ra là cậu đang xem lại cảnh hậu trường đấy à.”

Lục Trạch không phủ nhận. Phó Duyệt trầm giọng, nửa như đùa, nửa như thăm dò: “Mà nè Thẩm tổng… từ khi nào mà cậu lại biết lùi bước vậy?”

Anh không đáp. Không phải vì không hiểu, mà vì không muốn trả lời.

Người từng tổn thương, khi đối diện với cảm xúc thật, sẽ luôn lùi lại một bước, sợ rằng nếu tiến thêm nửa nhịp, mọi thứ sẽ vỡ tan. Và anh, dường như cũng đang sợ điều đó.

Sáng hôm sau, khi Tống Du bước xuống bếp, anh đã đi từ sớm. Trên bàn là phần bánh mì nướng, ly sữa và một lọ thuốc nhỏ mắt mới, vẫn còn nguyên niêm.

Cô đứng đó rất lâu, nhìn những thứ nhỏ bé nhưng được sắp đặt gọn gàng, chỉnh tề y như con người anh. Một dòng cảm xúc lẫn lộn tràn lên: biết ơn, xao động, rồi một chút bối rối mơ hồ mà cô không biết phải đặt tên là gì.

Cô ngồi xuống, lặng lẽ ăn từng miếng bánh mì nguội, ánh sáng buổi sớm tràn vào qua khung cửa lớn, hắt lên mặt bàn một lớp sáng dịu. Mọi thứ vẫn yên bình như cũ, nhưng cô biết, lòng mình thì không còn yên như trước nữa.

Có những bước chân, chỉ cách nhau một nhịp. Nhưng nếu không ai dám bước tới, khoảng cách ấy sẽ là mãi mãi.