Vài hôm sau, khi Tống Du quay lại đoàn phim tiếp tục lịch quay sau trận ốm, thời tiết Giang Thành cũng vừa hửng nắng trở lại. Mặt trời nghiêng nhẹ qua những tán cây cao, ánh sáng xuyên qua làn sương mỏng, vừa ấm vừa trong, như thể mọi thứ đều đang bắt đầu lại.
Trùng hợp thay, hôm ấy đoàn của Từ Mộc Tranh cũng đang quay ngoại cảnh ở khu vực gần đó. Nữ diễn viên kỳ cựu từng khuynh đảo màn ảnh năm nào, nay đã tiền bối kì cựu sau ống kính. Khi biết Phó Duyệt và Thẩm Lục Trạch cũng đang có mặt, cô ghé qua thăm đoàn, thuận tiện trò chuyện vài câu.
Tống Du lúc ấy vừa quay xong một cảnh, đang ngồi nghỉ bên rìa phim trường, tóc cột lỏng, khuôn mặt vẫn còn phảng phất mệt mỏi sau những ngày bệnh. Khi Từ Mộc Tranh đi ngang, cô đứng dậy, lễ phép cúi đầu chào.
Sau vài câu trao đổi ngắn với đạo diễn, Từ Mộc Tranh quay sang cô, giọng nhẹ như gió thoảng: “Chị đang rảnh một chút, muốn ra ngoài hít thở không khí. Em có muốn đi cùng không? Uống tách cà phê, cho ấm người.”
Tống Du hơi khựng lại, ánh mắt thoáng ngập ngừng, rồi vẫn khẽ gật đầu: “Dạ, được ạ.”
Quán cà phê nằm sâu trong con hẻm nhỏ, cách khu phim trường không xa, có phong cách cổ điển pha chút châu Âu cũ. Cửa sổ kính khung gỗ, rèm ren trắng, trên bàn là những lọ hoa khô nhỏ và mùi cà phê rang lan nhẹ trong không khí. Ánh nắng sớm nghiêng xuống, đọng lại trên vai người đối diện.
Từ Mộc Tranh chọn bàn cạnh cửa sổ. Cử chỉ của cô điềm tĩnh, chậm rãi, toát lên phong thái của người từng trải qua mọi đỉnh cao lẫn lặng yên. Tống Du ngồi xuống đối diện, hai tay khẽ đan lại, ánh mắt lộ vẻ dè dặt. Dù sao, cô chỉ là một diễn viên mới nổi, còn người trước mặt là cái tên từng khiến truyền thông nghiêng ngả suốt một thời. Dù bề ngoài vẫn giữ vẻ khiêm tốn, nhưng khoảng cách giữa “ngôi sao từng huy hoàng” và “người mới đang lên” vẫn tồn tại ở đó, như một đường biên vô hình.
Không khí giữa hai người lặng đi một lúc. Từ Mộc Tranh gọi hai ly cà phê đen nóng, rồi dựa lưng vào ghế, ánh mắt khẽ cong lên khi nhìn Tống Du. Cái nhìn ấy không mang vẻ dò xét, mà như đang nhìn một người từng đi con đường mình đã đi qua.
Một lát sau, cô lên tiếng, giọng trầm ấm, nhẹ nhưng rõ: “Em rất giống chị năm ấy.”
Tống Du khẽ sững lại, đôi mắt chớp một cái, không hỏi lại, chỉ lặng im chờ cô nói tiếp.
“Ngày đó, chị cũng từng nghĩ...nếu mình đủ chân thành, đủ cố gắng, thì tình cảm sẽ được đáp lại. Nhưng sau này mới hiểu, đôi khi chính mình là người không dám yêu thêm lần nữa.”
Giọng Từ Mộc Tranh rất nhẹ, không buồn, cũng không bi lụy. Chỉ là một sự bình thản đến đau lòng, như người đã đi qua giông bão rồi đứng lại nhìn kẻ khác đang chập chững bước vào. Tống Du siết nhẹ tách cà phê trong tay. Hơi nóng xuyên qua lớp sứ mỏng, mùi đắng nồng nàn len lên đầu mũi, rồi tan dần nơi đầu lưỡi.
Không khí trong quán lặng đi, chỉ còn tiếng kim đồng hồ chạy đều. Từ Mộc Tranh hơi nghiêng đầu, ánh mắt sắc sảo như nhìn xuyên qua lớp suy nghĩ cô cố giấu: “Em đang sợ điều gì?”
Câu hỏi như một mũi kim nhỏ xuyên qua lớp sương mờ. Chính cô cũng không rõ là sợ yêu sai người, hay sợ mất đi thứ tình cảm chưa kịp gọi tên.
Từ Mộc Tranh không chờ câu trả lời. Cô chậm rãi khuấy cà phê, tiếng muỗng chạm vào ly vang lên nhỏ như một nốt nhạc: “Em nghĩ, một người như Thẩm Lục Trạch...sẽ kết hôn chỉ vì áp lực dư luận sao?”
Câu nói ấy không cao, không sắc, nhưng lại rơi vào giữa khoảng im ắng như một viên sỏi nhỏ, khiến mặt hồ lòng người gợn lên từng vòng sóng mỏng. Tống Du mím môi, ánh mắt khẽ dao động. Cô chưa từng thật sự nghĩ đến điều đó, hoặc có lẽ, là chưa dám nghĩ. Từ Mộc Tranh vẫn giữ giọng bình thản, hơi nghiêng người, nụ cười thoáng qua mà sâu: “Nếu em nghĩ anh ta làm thế, có lẽ em chưa hiểu rõ con người đó.”
Ánh nắng ngoài cửa dần lên cao. Hạt bụi nhỏ lơ lửng trong luồng sáng, lung linh như khói sương. Cả hai im lặng thêm một lúc lâu, rồi cùng đứng dậy. Khi bước ra cửa, Từ Mộc Tranh dừng lại, quay đầu nhìn cô, nụ cười trên môi dịu dàng như gió thoảng: “Có những lúc, đừng dùng lý trí để nghĩ quá nhiều. Hãy để trái tim mình cảm nhận. Đừng để bản thân bỏ lỡ một điều gì...chỉ vì sợ nhầm lẫn.”
Lời nói ấy rơi nhẹ, nhưng dư âm lại đọng thật sâu.
Trên đường trở về phim trường, ánh nắng đã nghiêng hơn, từng mảng sáng vắt qua vai áo. Gió lướt qua tóc cô, mang theo mùi cà phê phai nhạt. Những câu nói ban nãy như tiếng chuông ngân chậm rãi vang lên trong đầu.
Mình… rốt cuộc đang sợ điều gì?
Cô không có câu trả lời. Chỉ biết, trong lòng mình, từ khoảnh khắc đó, đã không còn yên tĩnh như trước.